Truyền thuyết " Mò Trai " gần phải "

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

default Truyền thuyết " Mò Trai " gần phải "

Bài gửi by Hyu Liilo on Thu Jan 10, 2008 8:36 pm

I.Chương mở đầu:[SIZE=14]
Có 1 câu chuyện xảy ra cách đây đã hàng mấy thế kỉ.Đó là câu chuyện tình đẹp,lãng mạn nhg cũng thật buồn của 2 con người trẻ tuổi,trải qua bao kiếp luân hồi,trải qua bao thời đại mà vạn vật đổi thay,tình yêu đó vẫn tồn tại nhg lại luôn luôn bị chia cắt bởi 1 lời nguyền-sự trừng phạt dành cho ~ kẻ đi ngược với quy luật ngàn đời…Tôi gọi nó là “Câu chuyện liêu trai”.Câu chuyện kể về mối lương duyên tréo ngoe của 2 chị em nhà họ Lâm.Bạn sẽ thấy rằng câu chuyện của tôi hoàn toàn không giống với ~ câu chuyện liêu trai trước đây bạn từng đọc…
Ngày ấy,cách kinh thành không xa có 1 viên ngoại họ Lâm giàu có nhg hiền lương,đức độ,đc bà con yêu mến.Vợ mất sớm để lại cho ông 2 cô tiểu thư cành vàng lá ngọc.Ông yêu chúng hơn mọi thứ trên đời.
Đại Ngọc là đại tiểu thư,năm ấy mới tròn 16 mà khuôn trăng đầy đặn,mắt liễu mày ngài,đoan trang quý phái,tinh thông cầm kì thi họa,học vấn uyên thâm không thua bất kì 1 tài tử nào khi ấy.Có bao công tử xa gần muốn bỏ cau trầu nhg nàng đều từ chối.Tiểu Ngọc lên 10,đôi mắt tinh anh sáng ngời,vẻ mặt thanh khiết,nụ cười hồn nhiên như thiên sứ.Nhg tính cách Tiểu Ngọc lại trái hẳn với Tỉ Tỉ mình, rất tinh quái,rắn rỏi,không thích cầm kì thi họa mà suốt ngày cưỡi ngựa bắn tên.
Nhớ năm đó,hạn hán kéo dài,mùa màn thất bát,dân tứ phương đói khổ lũ lượt kéo về kinh thành làm hành khất kiếm ăn.Vào 1 mùa đông,người ta tìm thấy 1 cậu trai trẻ ngất đi trước cửa nhà họ Lâm mà trong tay vẫn cầm quyển kinh thư. Lâm viên ngoại thương tình cứu giúp.Hỏi ra mới biết cậu tên Lý Hạo Nhân,là người miền xuôi,song thân qua đời trong nạn đói,đánh liều tha phương về đây,vừa hành khất mưu sinh,vừa ngày đêm sử kinh đợi ngày tới khoa thi ứng thí…Nhận thấy chàng trai tứ cố vô thân mà có chí lớn,nhãn cầu toát ra vầng sáng tinh anh,diện mạo khôi ngô,tuấn tú,mà tuổi tác cũng trạc cô con gái lớn nhà ông…thế là ông nảy ý muốn gá nghĩa con gái ông cho chàng.Biểu tỉ của phu nhân ông là 1 tướng quân trong kinh thành,đôi vợ chồng họ tuổi về chiều vẫn chưa có con,vì thế ông đề nghị họ nhận Nhân làm nghĩa tử.Phần bức hôn thư,đợi khi chàng thành danh sẽ áo gấm rước kiệu hoa…
Lý Hạo Nhân không phải là 1 thư sinh yếu ớt mà là 1 chàng trai văn võ song toàn,tính tình lại cương trực,khẳng khái.Lâm viên ngoaị rất vừa ý,nhg nàng Đại Ngọc từ ngày biết về vụ hôn ước,tâm tư sầu não,không buồn ăn uống.Nàng tránh mặt Nhân như 1 cách từ chối quyết liệt.Có 1 lần chàng vô tình nghe nàng tâm sự cùng a hoàn mới vỡ lẽ nàng đã đem lòng yêu mến công tử út của Trịnh thừa tướng là Trịnh Tiêu Dao,1 lãng tử hào hoa nổi tiếng chốn kinh kỳ.Nàng bảo rằng Nhân đối với Dao không thể so sánh vì dù gì Dao là cốt cách quan nhân từ trong trứng,còn Nhân chỉ là 1 thường dân may mắn mà đc bước chân vào quan gia.Hội hoa đăng năm trước,Tiêu Dao còn đánh tiếng muốn làm quen với nàng.Tuy mặt ngoài e ấp nhg trong lòng cô tiểu thư từ lâu thầm coi như đã có lời hẹn ước từ họ Trịnh.Hạo Nhân buồn,nhân dịp nghĩa phụ chàng cáo lão hồi hương,chàng theo phụ mẫu về vùng Khai An miệt mài kinh sử,coi như quên đi tờ hôn ước.
Về phần Tiểu Ngọc,trong lòng cô bé,Nhân là 1 thần tượng,1 quân tử đúng nghĩa.Tiểu Ngọc tự hứa với mình 1 ngày nào đó khi cô lớn lên cô sẽ thay tỉ tỉ làm tân nương của Nhân bởi từ lâu cô đã dành cho Nhân 1 tình cảm đặc biệt khi mà chính chàng là ân nhân đã cứu mạng cô bé vào 1 lần cô bé vào rừng chơi bị rắn độc cắn.Vị ân nhân đã cứu Tiểu Ngọc chắc chắn là Nhân,dù lúc đó cô bé mơ màng không thấy rõ mặt người ấy,nhg cây sáo trúc để lại bên cạnh thì không nhầm vào đâu đc.Đó là thứ chàng vẫn hay dùng mỗi khi lén hòa tấu cùng tiếng tì bà của tỉ tỉ…Trong cơn mê,cô bé con mơ hồ ngửi thấy 1 mùi thơm…
Vậy rồi,có 1 mùa đông…Nhà họ Lâm đột ngột treo tang trắng khi Đại Ngọc kiều diễm mãi mãi ra đi.TRước đó ít lâu,Tiêu Dao có gửi cho Đại Ngọc bức thư,nhg không ai biết trong ấy viết gì.Gia nhân tìm thấy xác nàng treo dưới gốc cây mận ở hậu viên với bức di thư bằng máu chỉ có duy nhất 1 chữ “Hận”,khuôn mặt trắng bệch nhg vẫn đẹp,đẹp tới mê hồn…Chẳng biết đúng hay sai,nhg thỉnh thoảng vẫn nghe người ta kháo nhau cứ mỗi đêm trăng lại hay nghe tiếng tì bà quen thuộc ngày nào của Đại Ngọc tiểu thư…Lâm viên ngoại thương con sầu thương đâm bệnh.Tiểu Ngọc còn quá nhỏ để có thể hiểu vì sao tỉ tỉ lại đành tâm chọn cái chết,và tại sao lại “Hận”.không lâu sau thì Lâm lão gia trọng bệnh qua đời,nhà họ Lâm rơi vào tình cảnh khó khăn,túng quẫn.Khi ấy,Nhân vừa đỗ trạng nguyên,đc bổ về làm tri phủ nơi đây,vinh qui bái tổ và tới Lâm gia trang đón Tiểu Ngọc.Tuy đã thành danh nhg chàng vẫn nhớ ân nghĩa mà mình nợ của nhà họ Lâm cũng như lời giao ước hôm nào là kết nghĩa phu thê với con gái nhà họ Lâm.Đại Ngọc không còn nhg Tiểu Ngọc còn đó.Đây phải chăng là duyên phận? Very Happy

Hyu Liilo
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 1190
Age : 23
+ Nơi ở : Bạn thấy tui ở đâu thỳ tui ở đóa ...
+ Sở thích : Thick đi bụi ... :D
+ Tính tình : ? ? ?
+ Tên thật .... : Chưa update ...
+ Ước mơ của tớ là .... : Là 1 dancer ...
+ Đang học/làm việc tại .... : ... Tại gia ...
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ...v.v
Registration date : 05/01/2008

Character sheet
công lực:
100/100  (100/100)
kinh nghiệm:
1000/100  (1000/100)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://anhsaoxanh.net/

Về Đầu Trang Go down

default Chương II: Thủy Trúc Viên[SIZE=14]

Bài gửi by Hyu Liilo on Thu Jan 10, 2008 8:37 pm

Chương II: Thủy Trúc Viên[SIZE=14]
Tiểu Ngọc ngày càng lớn càng xinh đẹp còn hơn cả tỉ tỉ nàng ngày trước.Tuổi 16 đẹp như ánh trăng rằm vừa trong sáng,vừa thuần khiết,vừa kiêu dũng như con sói hoang.Nàng thường cải nam trang để trà trộn trong dân chúng tìm hiểu dân tình.Từ lúc nào không biết nàng trở thành trợ tá đắc lực cho biểu ca Hạo Nhân.Trong tâm hồn nàng,biểu ca là tất cả ~ gì tốt đẹp nhất,cao lớn nhất,là niềm tự hào của nàng.Tưởng chừng duyên phận mà ông trời ban cho nàng quá hoàn hảo,quá ngọt ngào đến mức không ai dám mơ tới nếu như không có 1 ngày kia ông lại xuôi nàng gặp gỡ Trịnh Tiêu Dao-kẻ gián tiếp gây ra cái chết của Đại Ngọc,kẻ hại nàng phải sống bơ vơ…
Trước đó,nàng vẫn nghe rất nhiều về tiếng tăm của hắn,và cũng rất muốn được gặp hắn hỏi cho rõ nguyên nhân cái chết của Đại Ngọc.Nhg dường như ông trời luôn khiến họ như 2 kẻ cùng đi trên 1 con đường nhg chưa bao giờ gặp mặt suốt 1 thời gian dài.Tiểu Ngọc càng cố đuổi theo thì Tiêu Dao lại như vô tình bỏ trốn-1 cuộc rượt đuổi của số phận.Để đến 1 ngày kia họ gặp nhau trong 1 cuộc hội ngộ kì lạ mà không biết rõ về nhau…
Có 1 đêm mùa đông,có cơn gió nhẹ lùa qua mang theo cả hơi lạnh làm Tiểu Ngọc đang ngồi bên song cửa chợt rùng mình,thoảng trong gió có tiếng thì thầm rất khẽ như gọi tên nàng,1 giọng nói rất quen như vọng về từ quá khứ.Nàng đi theo tiếng gọi khe khẽ ấy tới 1 trang viên nhỏ bên cạnh bờ hồ.Viên trang ấy nằm ẩn mình sau ~ rặng trúc,với 1 ngôi nhà bằng trúc nổi trên mặt hồ.Lúc này thì tiếng gọi trong hư vô đã không còn,Tiểu Ngọc như bừng tỉnh và không hiểu lí do vì sao mình tới được nơi đây.Nàng ngước nhìn để rồi trông thấy 1 cái bảng đề “Thủy Trúc Viên” bên trên.
“Thủy Trúc Viên ? Lạ quá,mình sống ở đây bấy lâu sao chưa từng biết về nơi này vậy?”
Nàng định quay về nhg rồi bỗng đâu vang lên tiếng sáo trúc du dương như mê hoặc lòng người,khiến trong lòng nàng lại dấy lên sự tò mò đối với viên trang này cũng như chủ nhân của nó là ai.không cưỡng lại nổi,nàng quyết định bước vào trong.Từ bên trong căn nhà trúc nổi trên hồ vẫn còn ánh đèn hắt ra cho biết chủ nhân của nó vẫn còn thức.Con người này có cái thú chơi nhạc giữa đêm khuya thật khác người.Nàng cứ bị sự tò mò thôi thúc,quên cả việc mình hiện là 1 vị khách không mời.Qua tấm mành che,nàng thấy bóng người con trai đứng trông về bóng đêm giữa mặt hồ,say sưa với tiếng tiêu buồn và đầy tâm trạng.Nàng định bước thêm 1 bước nhg rồi chợt biết “sợ”
“Giữa nơi thanh vắng thế này lại có người…Có khi nào “người đó” là…”thứ đó” không nhỉ?không xong rồi,cướp thì mình cũng không sợ,chứ “thứ đó” thì…Phải về thôi,biểu ca không thấy sẽ mắng chết cho mà coi!”
Nàng vừa quay đi thì tiếng tiêu cũng dứt khiến nàng phải quay nhìn lại,nhg lúc này cái bóng người phía sau tấm mành đã không còn nữa.Nàng bắt đầu sợ.Nàng cố trấn an rằng đây chỉ là ảo giác,hoặc là nàng đang ở trong 1 giấc mơ kì lạ mà thôi.Nghĩ thế,nàng liền vội vã quay đi thì thấy thình lình đã có 1 người đứng ngay ngưỡng cửa nhìn nàng đăm đăm bằng ánh mắt lạnh tanh,không biểu hiện 1 chút cảm xúc nào.Nàng giật mình lùi sát tường,luống cuống làm đánh rơi tượng Quan âm…
“Nàng là ai?Sao lại vào đây?”
Tiểu Ngọc không biết nói gì,chỉ im lặng.Tim nàng đập thật nhanh,thật mạnh.
“Nói!Nàng là ai?Sao dám vào nhà của ta?”
Tiểu Ngọc ấp úng nói “Tôi không cố ý!” rồi chạy ra ngoài.Lúc đi ra nàng có chạm mạnh vào người chàng trai,cảm nhận 1 cái lạnh tựa như xác chết toát ra từ chàng khiến nàng càng đinh ninh kẻ kia không phải là con người.Nàng cố chạy thục mạng,lao như điên vào bóng đêm,mấy lần va vào thân trúc đau điếng.Chàng trai nhìn theo cho tới lúc bóng cô gái không còn ẩn hiện sau ~ rặng trúc,lúc này chàng nhìn thấy trên nền đất rớt lại 1 cây tiêu.Chàng nhặt lên xem rồi nắm chặt cây tiêu,nhìn về phía mà cô gái lạ lùng khi nãy đã mất dạng…
“Là cô bé ấy sao?”

Hyu Liilo
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 1190
Age : 23
+ Nơi ở : Bạn thấy tui ở đâu thỳ tui ở đóa ...
+ Sở thích : Thick đi bụi ... :D
+ Tính tình : ? ? ?
+ Tên thật .... : Chưa update ...
+ Ước mơ của tớ là .... : Là 1 dancer ...
+ Đang học/làm việc tại .... : ... Tại gia ...
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ...v.v
Registration date : 05/01/2008

Character sheet
công lực:
100/100  (100/100)
kinh nghiệm:
1000/100  (1000/100)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://anhsaoxanh.net/

Về Đầu Trang Go down

default Chương III: Về thăm cây mận treo cổ

Bài gửi by Hyu Liilo on Thu Jan 10, 2008 8:38 pm

Chương III: Về thăm cây mận treo cổ
Câu chuyện đêm qua đối với Tiểu Ngọc thật sự cứ như 1 giấc mơ,chỉ sau 1 đêm nàng không còn ấn tượng gì về nó,cũng không nhớ đến 1 nơi nào có tên Thủy Trúc viên hay chàng trai kì lạ có tiếng tiêu mê hồn và 1 ánh mắt lạnh như người chết.Vậy thật ra đó là mơ hay thực?không biết.
Trước đó không lâu Tiểu Ngọc có nghe biểu ca bảo rằng nhà vua đang tìm 1 người tài để đi sứ sang nước địch bàn về việc giao hảo giữa 2 nước.Lần đi sứ này rất quan trọng,nếu thành công sẽ rất đc coi trọng.Nhà vua định chọn HẠo Nhân nhg thừa tướng lại tiến cử con trai mình khiến nhà vua rất phân vân.Đột nhiên ở trong thành người ta kháo nhau về việc con trai thừa tướng đương triều mắc bệnh trầm kha cần tìm 1 thần y về cứu chữa.Vậy là lần đi sứ này hiển nhiên không có ai tranh với biểu ca của Tiểu Ngọc.Nhg dường như Nhân lại có vẻ không vui.
“Biểu ca không muốn đi sứ sao?”
“Sao lại không?Đây là 1 cơ hội để ta ra sức cho nhà vua mà.Nhg mà muội không nghe người ta nói gì sao?Tiêu Dao thích hợp hơn ta nhiều.Vì hắn là đệ nhất tài tử chốn kinh kỳ này.Vua nước lân bang lại rất coi trọng ~ bậc tài tử như hắn.”
“Sao?Huynh nghi ngờ cả chính mình ư?Vậy là huynh nghi ngờ cả sự sáng suốt của thánh thượng luôn à?”
Hạo Thiên kí nhẹ lên đâu tiểu muội rồi bật cười.
“Ranh ma thật…”
Tiểu Ngọc cười,nụ cười khiến cho Hạo Nhân có thể đánh đổi mọi thứ.Bất chợt chàng thấy nàng ấp úng như có gì muốn nói.
“Muội muốn nói gì với ta sao?”
“Ừmh…thì cũng có.Muội xin lỗi…hình như muội đã làm mất cây tiêu của huynh tặng cho muội rồi thì phải…”
“Mất thì mua cái khác.Nè,nhg có bao giờ ta thấy muội thổi tiêu đâu?”
“Tại huynh không dạy cho muội đấy chứ!”
“Ta bận mà.Nhg…ta thấy muội đã có cây tiêu ấy lâu rồi mà?”
“Thì chính huynh đã làm rớt lại bên cạnh muội khi cứu muội khỏi rắn độc cắn đó?”
“Sao?Muội từng bị rắn độc cắn sao?”
Tiểu Ngọc nhìn Nhân đăm chiêu…
“Chẳng lẽ người cứu mình năm đó không phải biểu huynh hay sao?Vậy người ấy…là ai?”
Mấy hôm sau,Hạo Nhân lên đường đi sứ.
Dạo gần đây thường có tin đồn có ma ở khu vực phía tây,cũng là Lâm gia trang khi xưa,nay đã thuộc về tài sản của thừa tướng.Người ta bảo rằng chính con ma ấy đã làm cho công tử nhà ấy quanh năm đau yếu,bệnh hoạn.Họ còn bảo đích danh con ma ấy là oan hồn của Đại Ngọc về báo thù kẻ phụ tình.Nếu thật sự đó là Đại Ngọc thì thật tình Tiểu Ngọc cũng muốn gặp con ma ấy.Vậy rồi,nàng liều lĩnh đột nhập vào dinh cơ của thừa tướng đại nhân,và không wên cải trang thành 1 lão già…
Đêm xuống trăng lên và lạnh,đó là đặc trưng của ~ thàng cuối năm.Đã lâu rồi nàng mới trở về nơi nàng đã đc sinh ra và lớn lên.Nơi gốc mận mà Đại Ngọc quyên sinh người ta đã xây lên 1 mái đình để ngồi thưởng gió,nhg xem chừng đã lâu không ai tới đây rồi.Ngoài ra,cảnh vật nơi đây không thay đổi bao nhiêu.Nhìn cảnh cũ mà thiếu người xưa làm mắt nàng cay và nhòe đi lúc nào không biết.
“Cha,đại tỉ…Tiểu Ngọc đã về rồi.Tiểu Ngọc nhớ mọi người lắm…”
1 cơn gió mạnh lùa qua như vuốt ve bờ má và lau khô dòng nước mắt cho nàng.Làn gió nhẹ,hiền hòa như ấp iu 1 thâm tình.Rồi đâu đó vang lên tiếng tỳ bà oai oán…
“Tỉ tỉ,là tỉ phải không?Muội là Tiểu Ngọc đây!Dù tỉ là người hay ma thì cũng cho muội gặp tỉ đi,tỉ tỉ!”
Gió đột ngột ngưng,tiếng tỳ bà đột ngột dừng.1 bàn tay đặt nhẹ lên vai nàng,nàng mừng rỡ quay lại.
“Tỉ đã chịu…Ơ…”
“Lão là ai vậy?”
Người nô tì hỏi Tiểu Ngọc.Tiểu Ngọc chưa kịp bịa ra 1cái cớ thì cô ta đã òa lên
“A,có phải lão là ngự y tới xem bệnh cho thiếu gia không vậy?”
“Ưmh…à phải!Nơi này rộng quá nên lão đi lạc nãy giờ đây.”
“Vậy mời lão theo nô tì tới phòng thiếu gia ạ”
“Ờ…Cô nương đi trước đi,lão theo sau mà.”
Suốt đg đi,mỗi khi nàng vừa định rẽ đi thì bị nhắc nhở ngay.Cô a hoàn kia như là có gắn mắt o sau lưng và luôn canh chừng để nàng khỏi trốn thoát.Kế hoạch đào thoát hoàn toàn phá sản khi giờ nàng đã đứng trước phòng của Tiêu Dao.
“Mời lão vào trong”
“Khoan,ta đi vội quá nên bỏ quên đồ nghề rồi.Ta quay về lấy đã.”
“Lão cứ nói nhà lão ở đâu,lão gia sẽ cho người tới lấy ạ”
“Vậy thì thôi vậy,không cần nữa đâu.”
Nàng thở ra yếu ớt phó mặc cho số phận.
Người bệnh nằm đó,trong 1 căn phòng rộng chỉ có ánh đèn cầy hiu hắt và vài người hầu đứng bên cạnh…Nàng chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp “kẻ ấy” trong tình cảnh này.Nàng tiến lại gần hắn hơn nữa,cho tới lúc thấy thật rõ khuôn mặt hắn…
Hắn-1 khuôn mặt trắng bệch,xanh xao- nhg vẫn toát ra phong thái bất phàm,khôi ngô anh tuấn…và 1 cái gì đó rất quen như đã có lần gặp mặt thì phải.Tim nàng đập nhanh.Nàng không hiểu ại sao mình lại như vậy.Nàng ngồi xuống,giả vờ chuẩn bệnh 1 hồi ,gật gù rồi đứng lên.
“Bệnh đã bao lâu rồi?”
“Mới 3 hôm”
“Bệnh này lạ lắm.Để ta về xem lại rồi mai lại tới.”
“Thiếu gia có sao không ạ?”
“Chắc là không sao…Ta xin kiú nhé.”
“Để nô tì tiễn người ra cổng.”
Chương IV : Chàng trai kì lạ ở Thủy Trúc viên
Dạo gần đây cứ cách dăm 3 bữa lại có người đem tới huyện nha 1 cái xác treo cổ thật đáng sợ ,mắt mũi miệng đều rỉ máu đen,mà lại đều là đàn ông,đều là văn nhân,nho sĩ tài tử có tiếng trong thành khiến cho mọi người lo lắng,ra vào xôn xao bàn tán.Tiểu Ngọc quyết định vào cuộc để tìm hiểu bí ẩn đằng sau ~ cái chết treo cổ.Nàng cải dạng 1 thư sinh,đến khuya lại đi đây đi đó khắp nơi.Có 1 hôm,nàng vô tình bắt gặp 1 cô gái đẹp nhìn nàng say đắm,nhg chỉ thoáng 1 cái cô ta lại biết mất.Nàng đuổi theo,chẳng biết bao xa,chẳng biết đó là đâu vì chung quanh bị sương mù vây phủ.Khi đi khỏi màn sương,nàng giật mình khi thấy mình đang đứng giữa 1 rừng trúc.Nàng dần dần nhớ ra mình đã 1 lần tới nơi này.Vừa định quay lưng đi thì có tiếng tiêu ngân vang khiến nàng không cưỡng lại đc,có cảm giác ngất ngư,dịu ngọt,say lòng…Nhg lí trí Tiểu Ngọc lại đánh thức nàng khỏi tiếng tiêu mê hoặc,nó bảo nàng phải tỉnh táo,phải sáng suốt.Nàng quay đi.Nhg chàng trai kì lạ kia lại xuất hiện khiến Tiểu Ngọc giật mình.
“Lại là nàng?Nàng lại muốn tới đây hại ta nữa sao?”
“Ngươi không thấy ta là nam nhân sao lại gọi ta là nàng?”Tiểu Ngọc cáu kỉnh.“Mà ta đã làm gì mà ngươi bảo là ta hại ngươi?Ta có biết ngươi là ai đâu chứ?”
“Ta không tin.”
Chàng trai bước tới,nhg chỉ vài bước hắn lại ôm ngực,vẻ mặt mệt mỏi và đau đớn.Tiểu Ngọc đoán là hắn bệnh,chắc vì vậy mà khuôn mặt hắn mới xanh xao tới vậy.Nhg tại sao hắn lại sống 1 mình ở đây,và vì sao lại bảo là nàng muốn hại hắn?Trong khi nàng chưa biết gì về hắn cả.
“Ngươi không tin tùy ngươi.Ta tới đây là do lạc đường thôi.Giờ thì ta đi đây,không làm phiền ngươi nữa.”
Nàng đi thật.Nhg khi đi khỏi Thủy Trúc viên chẳng bao xa thì nàng nghĩ tới việc hắn đang bệnh và trông có vẻ không khá lắm,nếu lỡ hắn có chuyện gì mà không có ai bên cạnh thì…Nàng không thể thấy chết mà không cứu đc.Vậy là Tiểu Ngọc quyết định quay lại nơi đó.
Đúng như nàng đoán,khi tới nơi,nàng thấy hắn ngất lịm trên đất.
“Công tử !”
Nàng dìu hắn dậy.Giây phút chạm vào người hắn làm nàng rùng mình vì lạnh.Nhg nàng dám chắc hắn là con người,vì vẫn còn nghe đc nhịp thở của hắn,nó rất yếu-nhg hắn vẫn thở.Sau khi nàng đưa hắn vào trong thì cuống cuồng lo lắng không biết làm gì khác.Nàng không rành về chữa bệnh hay 1 bài thuốc nào hết.Nàng quyết định đi tìm ngự y về.
Khi nàng rời khỏi Thủy Trúc viên thì có tiếng gà gáy canh 3,nàng cảm thấy tâm trí mê mẫn,buồn ngủ tột độ và thiếp đi luôn.
Sáng hôm sau,khi tỉnh lại,Tiểu Ngọc ngạc nhiên khi thấy mình đang nằm ở nhà và Hạo Nhân ngồi nagy bên cạnh.Thấy nàng tỉnh giấc chàng rất vui mừng.
“Muội làm ta lo lắm.Ta về sáng nay và thấy muội ngủ ngay trước cổng phủ nha.Muội đi đâu cả đêm?Và sao lại không vào nhà?”
“Muội không nhớ gì cả.Muội chỉ nhớ hôm qua,lúc muội đuổi theo 1 cô nương rất khả nghi tới ngoài thành thì…thì…sao muội không nhớ đc gì nữa vậy chứ?Đầu muội đau quá…”
“không nhớ thì thôi.Muội nghỉ ngơi tiếp đi.”
“Biểu huynh à…”
“Gì nào?”
“Hình như muội phải làm 1 chuyện gì đó mà muội không thể nhớ đc.”
“Đừng nghĩ ngợi nữa.Muội đang làm ta lo lắm biết không?”
“Vâng,muội biết.”
Tiểu Ngọc thấy áy náy vô cùng.Trong lòng cứ mang 1 cảm giác bất an vì còn 1 chuyện chưa làm mà không sao nhớ đc.
Đêm đó,Tiểu Ngọc lại tỉnh dậy lúc nửa đêm av2 không hiểu làm cánh nào tới đc Thủy Trúc viên…Lần này nàng đứng ngay bên trong ngôi nhà chứ không còn ở bên ngoài nữa.
“Ta đang đợi nàng ở đây.”
“Đợi ta?Có phải đợi ta dẫn đại phu tới không?Ta xin lỗi,ta không thể tìm đc đại phu về đây.May mà ngươi không sao,nếu không ta sẽ rất ân hận.Mà…bây giờ ngươi đã thực sự không sao rồi chứ?”
Hắn không nói gì,khẽ gật đầu rồi cười nhẹ với nàng,ánh mắt hắn nhìn nàng quá tha thiết,quá triều mến.Nàng ngượng ngùng lảng qua chuyện khác
“Người sống ở đây chỉ 1 mình thôi sao?”
“Ừ hử!” Hắn nhún vai trả lời.
“Người thân người đâu?”
“Ta có thể im lặng không?”
“Được.Nhg người phải giải thích vì sao lại bảo là ta hại người.Xưa nay ta chư từng gặp mặt kia mà?”
“Nàng làm vỡ bức tượng quan âm nên khiến cho 1 số vị khách không mời vào đây đc và làm phiền ta.Ta tưởng là họ đã phái nàng đến.”
“A,ta nhớ rồi.Chỉ tại hôm ấy người đã làm ta giật mình.Lần sau ta sẽ đền cho người.Ta hứa đấy!Giờ ta phải về”
“Lần sau là bao lâu?” Hắn hỏi mà nhìn nàng buồn rượi,cái nhìn như thể không muốn chia ly…
“Ta không biết.Ta sẽ bảo người đem tượng quan âm tới cho người vào nagỳ mai,nếu như nó thật sự quan trọng.Giờ ta xin kiú lui”
“Khoan,cây tiêu này phải của nàng không?”
“Ta tưởng đã mất nó rồi.Cảm ơn người.” Nàng cầm lại cây tiêu nhg rồi trầm tư. “Ta thích tiêu lắm,nhg lại không biết thổi”
“Lần sau nàng tới ta sẽ dạy cho nàng.”
“Thật ư?” Tiểu Ngọc tươi tỉnh hẳn lên nhìn hắn. “Quân tử nhất ngôn nhé!”
Hắn gật đầu và cười.Nụ cười làm con tim nàng Tiểu Ngọc lỗi nhịp…

Hyu Liilo
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 1190
Age : 23
+ Nơi ở : Bạn thấy tui ở đâu thỳ tui ở đóa ...
+ Sở thích : Thick đi bụi ... :D
+ Tính tình : ? ? ?
+ Tên thật .... : Chưa update ...
+ Ước mơ của tớ là .... : Là 1 dancer ...
+ Đang học/làm việc tại .... : ... Tại gia ...
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ...v.v
Registration date : 05/01/2008

Character sheet
công lực:
100/100  (100/100)
kinh nghiệm:
1000/100  (1000/100)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://anhsaoxanh.net/

Về Đầu Trang Go down

default Chương V:Chàng là ai?

Bài gửi by Hyu Liilo on Thu Jan 10, 2008 8:40 pm

Chương V:Chàng là ai?
Tiểu Ngọc tỉnh dậy,nhg lần này vẫn nhớ mang máng về giấc mơ tối qua,1 giấc mơ rất lạ.Nàng không muốn kể với biểu huynh về nó.Huynh ấy sẽ nghĩ gì khi người vợ hứa hôn của mình lại nằm mơ về 1 người đàn ông xa lạ.Người ta vẫn bảo rằng ngaỳ nghĩ thì đêm mơ,nhg nàng đã bao giờ gặp người đó trước đây đâu thì làm gì mà nhớ nhung,nghĩ ngợi để rồi mơ?Chuyện này kì lạ quá.Sắp tới giỗ Đại Ngọc,như mọi năm nàng lên chùa cúng mâm quả và nhờ các sư tụng kinh cho tỉ tỉ.Dạo gần đây người chết tăng lên nên chùa cũng trở nên đông đúc.Sẵn đó nàng thỉnh 1 tượng quan âm,dù nàng thấy việc đó thật ngớ ngẩnKhi vừa bước khỏi cổng chùa thì có 1 lão sư chạy theo nàng có vẻ vội vã.
“Tiểu thí chủ xin hãy dừng bước!”
“Lão sư tìm tiểu nữ xin hỏi có việc chi chỉ giáo?”
“Lão xem sắc mặt thí chủ không tốt.Chắc là dạo gần đây gặp nhiều chuyện kì lạ phải không?”
“Ờ…cũng có.Nhg không quan trọng đâu,cảm ơn lão sư quan tâm.”
“Lão tặng thí chủ tấm bùa bình an này,nó sẽ giúp thí chủ trấn áp các lực lượng hắc ám.”
“Đa tạ lão sư,tiểu nữ xin nhận.”
Tiểu Ngọc cáo lui.Nàng cầm miếng bùa trong tay đầy trân trọng.
“Cái này chắc sẽ bảo vệ cho biểu huynh đây.Mình thì chắc không có gì phải lo lắng rồi…”
Trên đường về nàng hỏi Tiểu Hồng về nơi có tên Thủy Trúc viên nhg nàng a hoàn lắc đầu không biết.
“Làm gì có nơi nào tên Thủy Trúc viên thưa tiểu thư?”
“Ta vẫn biết là thế,nhg…Chặc,mà thôi,ta có kể ngươi cũng không tin đâu.Chúng ta về thôi”
Lúc đi ngang phủ thừa tướng,nàng thấy dường như bên trong đang có chuyện gì hệ trọng,khuôn mặt gia nhân ai cũng ủ rủ.
“Đại phu bảo Tiêu Dao công tử sẽ không qua khỏi 3 đêm nữa.Phủ thừa tướng đang chuẩn bị tang sự cho công tử đấy ạ.” Tiểu Hồng nói. “Tiếc thật,1 con người tài hoa như thế…”
Tiểu Ngọc rất căm hận Tiêu Dao,nhg đứng trước cái chết của 1 con người nàng lại thấy lòng mình chùn lại,nặng trĩu ,vì hơn bất cứ ai ,nàng hiểu nỗi đau mất người thân,nỗi đau nhìn họ ra đi mãi mãi…Đau lắm!
1 đêm, 2 đêm nàng không mơ thấy giấc mơ ấy nữa.Nhg tới đêm thứ 3…Tiếng tiêu làm nàng tỉnh giấc,nó như đang gọi nàng.Nàng nhớ tới lời hứa vội cầm bức tượng quan âm rồi lần theo tiếng tiêu mà đi.Nhg đột ngột lại có tiếng tỳ bà ngân lên.2 loại âm thanh hòa vào nhau như 1 cuộc xung đột dữ dội khiến cho lí trí nàng cũng không thể điều khiển nổi nữa.Tiếng tiêu bảo nàng đi,nhg tiếng tỳ bà muốn ngăn nàng lại,và cứ thế…Nàng ngất đi…
Từ trong bóng tối,bóng 1 thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần từ từ xuất hiện với nụ cười thật buồn,thật đẹp mà cũng đầy ẩn ý sâu xa.Nàng đến bên Tiểu Ngọc nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng,nàng nói,giọng trầm và vang vào không trung.
“Tiểu muội,cảm ơn đã giúp tỉ…”
Bỗng từ đâu có tiếng bước chân,Đại Ngọc hoảng sợ. “Mùi của lão hòa thượng?Phải đi thôi.” Nói rồi nàng vội vã biến mất giữa không trung.Ngay sau đó lão hòa thượng đã tới nơi.Lão nhìn Tiểu Ngọc chắp tay niệm “Nam mô…” rồi tiếp tục theo dấu Đại Ngọc.
Phải 1 lúc sau Tiểu Ngọc mới tỉnh lại.Nàng lần mò trong trí nhớ để tìm đường đi tới Thủy Trúc viên.Khi tới Thủy Trúc viên,nàng thấy người con trai lạ lùng kia đã ngất trước thềm.
“Công tử!Người không sao chứ?”
Hắn mở mắt 1 cách yếu ớt nhìn nàng,cười với nàng
“Nàng đã tới…Ta cứ tưởng là không kịp nữa chứ?”
“Ta phải làm sao để giúp người đây?”
“Tượng…quan âm…” ,càng nói ,tay cố sức chỉ về hướng bàn thờ quan âm rồi ngất đi.Tiểu Ngọc vội vã đặt tượng quan âm vào vị trí cũ ,chấp tay vài cái,miệng khấn vái
“Hãy phù hộ cho huynh ấy.Con xin người!Con không muốn thấy người chết nữa đâu,con xin người mà…” Rồi nàng khóc,khóc như 1 đứa trẻ,khóc tức tưởi như cái ngày ~ người thân yêu nhất của nàng bỏ nàng ra đi…
1 bàn tay đặt nhẹ lên vai nàng,1 giọng nói trầm ấm cất lên phía sau nàng:
“Ta đã không sao rồi.”
Nàng quay lại,bờ mi vẫn còn hoen đầy nước mắt.Hắn đưa tay lên…1 chút ngần ngại vì sự đường đột…nhg lại có rất nhiều yêu thương trong ánh mắt…nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng…
“Cảm ơn nàng đã cứu ta.Đừng khóc.Nàng mà khóc…” chàng chỉ vào ngực mình “…thì nơi đây của ta đau lắm…rất đau…nàng có biết không?”
Ánh mắt họ nhìn nhau thật sâu,2 trái tim cùng lỗi nhịp nhg lại cùng 1 nhịp đập.Nhg Tiểu Ngọc sực nhớ ra mình là ai.Nàng lùi lại 1 bước.Chàng trai hiểu và cũng lùi lại 1 bước.
“Ta xin lỗi…”
Nàng vẫn chưa biết nói gì thì chàng phá tang sự im lặng ngạt thở.
“Nàng muốn học thổi tiêu mà,đúng không?Ta dạy nàng nhé?”
Tiểu Ngọc gật đầu.Chàng trai cười rồi rút cây tiêu của mình đưa lên môi và thổi.Nàng nhìn và nghe mải miết.Chàng dừng lại ra hiệu nàng cùng làm theo.Nàng cười rồi rút cây tiêu của mình ra vụng về bắt chước.Chàng cầm tay Tiểu Ngọc,dịu dàng,ân cân…Tiểu Ngọc không hiểu sao mình lại ngoan ngoan đặt bàn tay trong tay chàng trai kia,dù nàng không biết chút gì về con người này,tốt xấu ra sao.Chỉ biết nàng luôn có cảm giác ngọt ngào và an toàn khi ở bên con người kì lạ đó…1 cảm giác mà chưa bao giờ nàng có đc…
Rồi cả 2 cùng hòa điệu,âm thanh tiếng tiêu vừa réo rắc,vừa du dương,tha thiết hòa âm với âm thanh của bóng đêm,của rừng trúc xào xạc,của gió,của côn trùng…Họ bay lơ lửng trong không trung,xuyên qua ánh trăng,qua ~ thảo nguyên…
Khi tiếng gà gáy sáng vang lên cũng là lúc tiếng tiêu cũng dứt.Tiểu Ngọc quay qua nói:
“Ta phải về rồi…Cảm ơn người đã dạy ta thổi tiêu.Lần sau gặp nhé?”
“Chắc là không còn…có lần sau nào nữa…”
“Đừng đùa,lần sao ta sẽ quay lại.Ta sẽ dạy cho người cách làm diều.Tuyệt kỷ của ta đó.Thôi,ta về đây!”
Nàng vỗ vai chàng như 1 người bạn rồi lon ton chạy đi.Bỗng nhiên nàng quay lại nói vọng về phía chàng trai
“Ta tên là Tiểu Ngọc!Còn người,người là ai?”
“Ta…”
Chàng trai ngập ngừng giây lát,còn Tiểu Ngọc vẫn chờ đợi.
“…ta là Tiêu Dao…Trịnh Tiêu Dao…”
Chương VI: Mối hận của nàng Đại Ngọc
Tiểu Ngọc bừng tỉnh ,trán đẫm mồ hôi.
“Giấc mơ kì lạ quá…Trịnh Tiêu Dao?Sao lại có thể như thế được?Mình điên mất rồi…”
Nàng lấy tay quệt mồ hôi,thở phì ra tự nhủ:
“Là mơ,không phải thật đâu.”
Nhg khi nàng ngước lên nơi đặt tượng quan âm mua hôm trước giờ đã không còn.1 con gió luồn qua làm mở toan cửa sổ.Tiểu Ngọc nhoài người dậy đóng nó lại.Nhg khi nàng vừa quay lưng đi thì nó lại mở ra nữa.Tiểu Ngọc cáu kỉnh nhg vẫn kiên nhẫn đóng thêm 1 lần nữa.Vậy mà tới lần thứ 3 cửa sổ lại mở toang ra.Nàng bực mình cáu gắt
“Lại chuyện gì nữa đây!”
“Muội không muốn tiếp tỉ tỉ này sao?”
1 giọng nói vang lên như loãng vào không trung,nghe rờn rợn đến tận gáy.Tiểu Ngọc vội quay lại,thấy Đại Ngọc ngồi ngay trên giường nàng.Nàng lùi lại,sợ hãi tới không thốt nên lời.Đại Ngọc cười nhẹ nhàng rồi bước tới chỗ Tiểu Ngọc
“Vậy mà muội còn bảo dù tỉ có là người hay ma cũng phải cho muội gặp mặt,giờ thì tỉ xuất hiện rồi,muội phải mừng tỉ chứ!”
“Muội…muội mừng lắm…Nhg lại không nghĩ sẽ gặp tỉ thế này.”
“Bộ tỉ khác xưa nhiều lắm sao?”
“Không,mà tỉ còn xinh đẹp hơn rất nhiều.”
Khi ấy thì Tiểu Ngọc đã không còn sợ hãi nữa.Nàng nhìn Đại Ngọc,nước mắt rưng rưng rồi chạy tới ôm chầm lấy tỉ tỉ.
“Tỉ tỉ!Muội nhớ tỉ lắm!”
“Tỉ cũng nhớ muội lắm.”
“Sao suốt 5 năm trời tỉ không hình không bóng,giờ tỉ đột ngột xuất hiện làm muội vừa vui mừng,vừa không biết đây là thực hay mơ.”
“Tỉ xin lỗi.”
“Tỉ hãy nói thật muội nghe,người ta cứ bảo rằng mấy cái chết treo cổ là do tỉ làm,có thật như vậy không?”
“Tỉ thề là tỉ không hại ai cả.Lần này tỉ trở lại dương gian vì muốn làm xong 1 chuyện rồi mới an lòng đi đầu thai.Tì không quan tâm tới bất cứ cái gì khác.”
“Chuyện gì?Muội có thể giúp tỉ đc không?”
“Đừng nhắc nữa,muội đã làm hỏng chuyện của ta biết không?”
“Nhg là chuyện gì?
“Cản trở tỉ mang Trịnh Tiêu Dao đi cùng về địa ngục…” Đại Ngọc nói mà ánh mắt khi nhìn Tiểu Ngọc lạnh lùng,có chút gì tà ác…1 hồi,ánh mắt Đại Ngọc giãn ra,nàng cười rồi tiếp
“Tỉ cũng không trách muội đc,từ ngày xưa muội vốn là 1 đứa trẻ nhân hậu.Nếu lão sư phụ nhiều chuyện kia không phá bĩnh thì chắc chuyện của ta đã xong xuôi.Nhg cho tới lúc lấy đc hồn của Tiêu Dao,tỉ chưa thể đi đc.Muội phải giúp tỉ rồi đó.”
“Muội không làm đâu,như vậy khác nào giết người?”
“Hắn hại tỉ mang mối nhục xuống tuyền đài,vậy thì ai mới là kẻ giết người đây?”
“Chuyện năm xưa là thế nào?Tại sao tỉ lại quyên sinh?Trong di thư của tỉ chỉ có 1 chữ “Hận” bằng máu…Hãy nói cho muội biết đi!”
Đại Ngọc im lìm,ánh mắt buồn nhìn vào cõi xa xăm,đôi lúc có 1 cái gì chua chát,căm hận đến tức tưởi.Khuôn mặt nàng trắng bệch nhg vẫn mang ~ đg nét quyến rũ tuyệt mĩ,1 nét đẹp liêu trai.Nàng-vẫn mãi là Đại Ngọc của tuổi 17…
“5 năm trước,tỉ đem lòng ngưỡng mộ và yêu thương Tiêu Dao.Nhg hóa ra tất cả chỉ là sự ngộ nhận của riêng tỉ mà thôi.Có 1 lần,giữa 1 đêm mùa đông không trăng,tỉ nghe tiếng tiêu gọi bạn của hắn,đó là tín hiệu âm thầm của ~ người đồng điệu mới hiểu.Tỉ đã lẻn ra ngoài tới chỗ hẹn hàn huyên tâm sự cùng hắn.Và đêm đó…Tỉ trao cho hắn cả sự trinh nguyên của mình với lời hẹn không lâu sẽ đem kiệu hoa tới đón…Nhg 1 ngày,2 ngày…tỉ không thể đợi thêm đc nữa cho nên đã sai người đem thư tới phủ thừa tướng.Chàng phủ nhận mọi thứ…”
Đại Ngọc nói trong nước mắt và nhìn Tiểu Ngọc…
“Liệu tỉ còn sống đc trên đời với nỗi nhục nhã ê chề đó hay sao?Tỉ còn sự chọn lựa nào hay sao?Tỉ đã tự tay chà đạp lên danh dự của dòng họ…Chỉ có cái chết mới giải quyết đc tất cả.Con người ấy…hắn đã đẩy tỉ tới con đường quyên sinh đó!Là hắn hại tỉ,muội biết không hả?”
“Hắn đã hại tỉ thì phải đền tội.Muội sẽ nói chuyện này cho biểu huynh để tâu lên thánh thượng.”
“Muội vẫn thơ ngây như vậy sao?Hắn là con trai duy nhất của thừa tướng đương triều,còn biểu huynh chỉ là 1 quan tuần phủ nhỏ bé.Chúng ta lấy gì để đấu với hắn đây?Vả lại chuyện ngày đó không bằng không cớ,lấy gì mà kiện cáo?Ai sẽ tin 1 con ma chứ,muội nói đi?”
Tiểu Ngọc im lặng.Chẳng biết nàng nghĩ gì,nhg câu chuyện của Tỉ tỉ cứ khiến cho nàng có cảm giác rằng trong chuyện này có gì bất bình thường.Hình như nàng không muốn tin vào sự thật.Nàng không biết tại sao,nhg 1 Tiêu Dao mà nàng từng biết…dù chỉ là trong giấc mơ thôi…mang đến cho nàng cái cảm giác không giống như ~ gì tỉ tỉ miêu tả…

Hyu Liilo
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 1190
Age : 23
+ Nơi ở : Bạn thấy tui ở đâu thỳ tui ở đóa ...
+ Sở thích : Thick đi bụi ... :D
+ Tính tình : ? ? ?
+ Tên thật .... : Chưa update ...
+ Ước mơ của tớ là .... : Là 1 dancer ...
+ Đang học/làm việc tại .... : ... Tại gia ...
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ...v.v
Registration date : 05/01/2008

Character sheet
công lực:
100/100  (100/100)
kinh nghiệm:
1000/100  (1000/100)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://anhsaoxanh.net/

Về Đầu Trang Go down

default Chương VII: “Duyên phận” và “Oan gia”,sao ph

Bài gửi by Hyu Liilo on Thu Jan 10, 2008 8:41 pm

Chương VII: “Duyên phận” và “Oan gia”,sao phải chọn?
Tiểu Ngọc không hiểu từ lúc nào mình trở nên trầm tư tới vậy.Hạo Nhân trông thấy nàng như vậy cũng chạnh lòng,không vui chút nào.
“Sao vậy Lâm tiểu thư?”
“Muội không có gì.”
“Bấy lâu ta bận bịu nhiều chuyện ít quan tâm tới muội,muội đừng buồn nhé.Hay là hôm nay ta dẫn muội lên núi thả diều nhé?”
“Thả diều ư?...”
Tiểu Ngọc lại nhớ tới lời hứa còn nợ lại…Nàng không hiểu,càng lúc nàng càng không thể hiểu đc bản thân mình nữa.Tại sao lại canh cánh bên lòng 1 câu chuyện không có thực với 1 con người trong giấc mơ?Phải tỉnh táo lại thôi!
“VÂng,mình lên núi thả diều nhé biểu huynh?”
Nàng nói,nhg không hăng hái như Tiểu Ngọc mọi ngày…
Nhg có ai biết rằng,có người đã lên núi trước họ…
“Xin chào Trịnh công tử,công tử lên núi vẽ tranh sao?”
“Trùng hợp thật.Chào Lưu huynh.Còn đây là…”
“Đó là biểu muội của ta-Tiểu Ngọc.”
Tiêu Dao nhìn Tiểu Ngọc bằng cái nhìn sâu và buồn…Tiểu ngọc đáp lại bằng cái nhìn lạnh lùng,không mấy thiện cảm…
“Công tử biết Lâm Đại Ngọc chứ?”
“Biết.Ta cũng biết nàng ấy có 1 tiểu muội là Tiểu Ngọc.”
“Hôm nay gặp nhau ở đây cũng hay.Ta muốn biết quan hệ giữa Trịnh công tử và tỉ tỉ của ta rốt cuộc là thế nào?”
“Ta khâm phục tài năng của nàng ấy.Nhg chỉ dừng lại ở đó thôi.Ta biết mọi người đều bảo rằng ta có liên quan tới cái chết của Đại Ngọc.Nhg người thì cũng đã chết,ta làm sao có thể đối mặt mà giải thích?”
“Vậy là ngươi chối bỏ tất cả trách nhiệm hay sao?”
“Nàng muốn ta phải nói gì đây?”
“Ngươi…” Tiểu Ngọc muốn nói nhg Hạo Nhân ý nhị ngăn nàng lại.Tiểu Ngọc bực bội leo lên ngựa phi thật nhanh đi.Hạo Nhân cũng vội vã đuổi theo.Bóng họ khuất dần,chỉ còn nơi đây chàng Tiêu Dao và con diều của Tiểu Ngọc rơi trên đất…
Có 1 ánh mắt đang âm thầm dõi theo hắn,chen lẩn yêu thương và lòng thù hận.
“Tiêu Dao,ta đã nói gì với chàng,chàng nhớ không?Ta sẽ cho chàng hiểu nỗi đau của thứ tình yêu không đc đáp trả.Ta sẽ cho chàng nếm trải vị đắng của sự phản bội trước khi chấm dứt sinh mạng nhỏ bé của chàng!Ha ha ha,ha ha ha…”
Người con gái ấy không phải là Đại Ngọc…
“Mỹ Xuyến,thật ra nàng là ai?Hình như chính nàng còn căm thù Tiêu Dao hơn ta nữa.”
“Đại Ngọc,nàng chớ hỏi ta quá nhiều!nàng phải nhớ rằng chính ai đã giúp nàng từ nấm mồ có thể trở lại dương gian này.”
“Ngay từ đầu nàng gọi hồn ta về và ngỏ ý muốn giúp ta trả thù Tiêu Dao, ta đã không khỏi nghi ngờ rồi.”
“Chúng ta đang làm 1 cuộc đổi chác công bằng mà.Nàng muốn linh hồn của hắn,còn ta thì muốn thấy hắn đau đớn.”
“Tại sao?”
“Tại vì cũng như nàng,ta…ta yêu hắn,yêu tha thiết và sẵn sàng vì hắn làm mọi thứ nếu như hắn muốn.Nhg hắn cho rằng ta là đứa con gái ngoại tộc không xứng đáng với hắn.Điều duy nhất hắn muốn là ta…tránh xa cuộc đời hắn.”
“Tại vì nàng là cô gái quá thâm sâu và nguy hiểm…”
“Nàng im đi!” Mỹ Xuyến hét lên.Ả rung cái lắc tay của mình,lập tức Đại Ngọc đau đớn không thể chịu đc phải quì xuống van xin ả dừng tay.Ả cười nham hiểm,nhìn Đại Ngọc,tiến tới chỗ nàng mà nói qua kẽ răng:
“Con người hoàn mĩ và đơn thuần như nàng thì số phận cũng có khác gì ta đâu?Cũng chỉ là món hàng hóa bị chối bỏ thôi!”
“Nhg tại sao lại lôi cả Tiểu Ngọc vào chuyện ân oán giữa chúng ta và Tiêu Dao chứ?”
“Ta là truyền nhân duy nhất của gia tộc pháp sư nổi tiếng ở vùng biên cương.1 trong ~ khả năng của gia tộc là nhìn thấy số mạng con người.Tiểu Ngọc và HẠo Nhân vốn có duyên phận với nhau,cho nên nhất định họ sẽ nên duyên nợ cùng nhau.Nhg số kiếp của Tiểu Ngọc và Tiêu Dao lại là oan gia,sẽ không bao giờ có kết quả.Số của con bé là khắc tinh của Tiêu Dao,người duy nhất có thể khiến con người ngạo mạn như hắn biết thế nào là tình yêu.Ông trời quá nhân từ lại sắp xếp để cho họ không bao giờ thấy mặt đc nhau,như thế thì Tiêu Dao không thể nào yêu Tiểu Ngọc đc,hắn sẽ không biết đau khổ.Cho nên…ta giúp họ thấy nhau trong mơ và yêu nhau thôi.”
“Bao giờ nàng mới chịu buông tha cho muội muội của ta hả?”
“Khi nào ta thấy hài lòng! Thôi nào,khi nào hắn ta biết rơi lệ, sẽ là lúc ta cho nàng đem linh hồn hắn đi.Sẽ mau thôi.Ta đoán chừng số kiếp của hắn sẽ không qua khỏi mùa thu năm sau.Lúc đó thì nàng cũng sẽ đc tự do thôi”
“Ta mong là nàng hãy giữ lời hứa của mình.”
“Tức nhiên rồi.Nhg trước hết nàng phải ngoan ngoãn giúp ta đã chứ.”
“Còn vụ ~ cái xác treo cổ thì bao giờ nàng mới chịu dừng tay?Đã có 9 người chết trong vòng 1 tháng qua.Nàng cần nhiều linh hồn treo cổ như vậy để làm gì?
“Đó là chuyện của ta.Dặn tiểu muội của nàng ngoan ngoan ,đừng xía vào chuyện này,nếu như có xảy ra chuyện gì…thì đừng trách sao ta quá độc ác.Và từ nay nàng cũng đặt ra cho ta qua nhiều câu hỏi.Nàng muốn trả thù kẻ đã hại đời nàng thì ta sẽ cho nàng toại nguyện.Chúng ta đang săn cùng 1 con mồi mà,phải không nào? Cuộc đi săn bắt đầu rồi…Ha ha ha,ha ha ha…”
Mỹ Xuyến cười man rợ…Ả còn ác độc,nham hiểm và lạnh lùng hơn cả quỉ dữ…

Hyu Liilo
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 1190
Age : 23
+ Nơi ở : Bạn thấy tui ở đâu thỳ tui ở đóa ...
+ Sở thích : Thick đi bụi ... :D
+ Tính tình : ? ? ?
+ Tên thật .... : Chưa update ...
+ Ước mơ của tớ là .... : Là 1 dancer ...
+ Đang học/làm việc tại .... : ... Tại gia ...
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ...v.v
Registration date : 05/01/2008

Character sheet
công lực:
100/100  (100/100)
kinh nghiệm:
1000/100  (1000/100)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://anhsaoxanh.net/

Về Đầu Trang Go down

default Chương VIII: Chàng Tiêu Dao (1)

Bài gửi by Hyu Liilo on Thu Jan 10, 2008 8:42 pm

Chương VIII: Chàng Tiêu Dao (1)
Vậy là hết một mùa đông.Mùa xuân về mang theo cả sắc xuân tươi tắn và hơi xuân ấm áp tràn vào cả không gian.~ ngày trời đẹp thế này,Tiêu Dao lại thích lên núi tản bộ 1 mình.Chàng yêu thiên nhiên như thể nó là 1 phần linh hồn nhạy cảm của chàng.Ngay cả trong trí tưởng tượng của mình,chàng cũng xây dựng nên 1 Thủy Trúc Viên nằm trong lòng thiên nhiên,1 nơi trú ẩn thần tiên trong cõi tâm linh của chàng.Và cũng ngay tại nơi trú ẩn kia chàng lại gặp người con gái ấy…Vậy nhg,cho dù chàng cố nghĩ ,cố hình dung cách mấy cũng không thể họa được khuôn mặt nàng,dù bóng hình ai kia in rõ và luôn luôn hiện diện trong tâm trí chàng.Đó là điều làm cho chàng mang cảm giác nặng nề ,bất lực…Đã bao lần chàng muốn vượt khỏi sự gàn buột của định mệnh để sống liều lĩnh với chính tiếng nói từ con tim chàng.Nhg vì cha mẹ,vì chữ hiếu với cha mẹ chàng không cho phép mình ích kỷ.Chàng mơ hồ nhớ lại lời răn của Trí Hiên đại sư vào cái ngày đầu tiên chàng bị phụ mẫu ép tới viếng Linh Sơn Tự.Lão sư tiên đoán về cái gọi là “Phật duyên” ở chàng,dự báo chàng có thể sẽ trở thành 1 tăng nhân có đạo hạnh.Còn nếu vướn vào tình duyên thì sinh mạng sẽ ngắn ngủi…
Từ ngày đc tiên đoán về số phận của con trai,vợ chồng thừa tướng buồn bã bất an.Rồi ngày nọ,1 hành khất phương xa đến hành khất trước tư dinh thừa tướng. Nhìn sắc phục ông ta thật lạ lùng như người ngoại bang nên ai cũng xua đuổi,e dè.Đi cùng ông có cô con gái ăn vận bẩn thỉu nhg vẫn toát ra vẻ đẹp thanh tú,tươi tắn của cô bé mới lớn.Trong khi mọi người cố đuổi xua họ thì Tiêu Dao lại ra tay bố thí và còn cưu mang họ.Khi ấy chàng không nghĩ rằng chàng đang đánh nước cờ sinh mạng nguy hiểm!Người hành khất kia là 1 pháp sư.Ông ta muốn con gái bước chân vào nhà quyền quý nên đã lặn lội tới đây.Ông tiên đoán được số mạng của Tiêu Dao là nếu vướn vào tình duyên sẽ gặp tai kiếp.Vậy rồi lão đã lập với phụ mẫu chàng bảng giao ước là nếu ông ta có thể cải mạng cho Tiêu Dao thì thừa tướng phải cưới con gái lão là Mỹ Xuyến cho Tiêu Dao và lập nàng ta làm chính thất.Bản giao ước đc kí,lão làm phép cải mạng cho Tiêu Dao và cho chàng 1 miếng bùa cải mạng. Chẳng bao lâu lão qua đời sau khi đã phó thác cô con gái duy nhất cho nhà họ Trịnh.Lão ra đi bình thản như dự đoán trước cái chết của mình và sắp xếp chu toàn cho con gái.Từ đó Mỹ Xuyến luôn đi cạnh chàng mà không hề biết dụng ý của cha mình.
Ngày đó,Tiêu Dao mới 17 tuổi nhg sớm nổi danh khắp nơi ,lại là con trai cưng của thừa tướng đương triều.Tài năng và danh vọng đến quá sớm với chàng trai trẻ khiến chàng trở nên tự phụ,ngạo mạn… Chung quanh chàng bao giờ cũng có khá nhiều mĩ nữ,nhưng chưa bao giờ chàng biết thế nào là cảm giác rung động trước bất cứ cô gái nào.Chàng không muốn tin vào lời tiên tri về việc mình lại gắn cuộc đời với tiếng kệ lời kinh,chàng lao vào ~ cuộc vui...Lúc này,Mỹ xuyến đã đem lòng yêu mến cậu thiếu gia mà lại đành chôn kín,để rồi lặng lẽ nhìn chàng lao vào vòng tay của bao cô gái khác không phải là mình.Có 1 lần,Tiêu Dao bảo với Xuyến rằng chàng muốn biết số phận chàng rồi sẽ ra sao?Chàng muốn đc biết cảm giác của yêu thương,chàng muốn biết người con gái mà chàng sẽ yêu có tồn tại trên đời này không?Chàng sẵn sàng đánh đổi sinh mạng để đc hiểu mùi vị của yêu thương…
Thế rồi, để giúp chàng, Mỹ Xuyến làm phép để thấy trước thiên cơ ,còn bản thân đã phạm vào điều tối kỵ ,tuổi thọ bị suy giảm.Nhg vì để làm đẹp lòng người yêu, nàng không mải mai do dự…
Sau khi làm phép, từ trong gương xuất hiện hình ảnh 1 cô bé đáng yêu,tinh nghịch đang vui đùa cùng tỉ tỉ của mình,1 nàng tiểu thư xinh đẹp,đoan trang,tao nhã.Người con gái ấy là Đại Ngọc…Tiêu Dao nghĩ rằng người mà cái gương cho mình thấy là Đại Ngọc.Từ hôm đó chàng cứ muốn biết Đại Ngọc là ai.Lúc ấy trong dân gian cũng bàn tán rất nhiều về nàng Đại tiểu thư họ Lâm,họ ghép đôi chàng với nàng Đại Ngọc nào đó mà chàng chưa bao giờ gặp mặt.vậy rồi,1 lần trong hội hoa đăng,cả 2 vô tình hội ngộ và trò chuyện khá tâm đầu ý hợp ,về cầm- kì -thi -họa.Chàng thật sự ngưỡng mộ tài năng và xem Đại Ngọc như tri kỉ.Nhg tình cảm của chàng dành cho nàng lạ lùng thay chỉ dừng lại ở đó mà không thể tiến xa hơn...Chỉ có Xuyến hiểu đc điều này.Vì người mà gương hiện lên không phải Đại Ngọc,mà là cô bé con kia,nhg cô bé ấy lại là khắc tinh cho sinh mạng của chàng.Nàng thấy không cần phải giải giải thích cho chàng, nàng mặc cho chàng ngụp lặn trong ~ suy đoán,nàng không muốn cho chàng gặp gỡ Tiều Ngọc…
Nhg rồi có 1 lần,khi 2 gnười lang thang trên núi ,chàng vô tình thấy 1 cô bé ngất đi vì bị rắn độc cắn.Ngay giây phút đầu tiên thấy cô bé chàng đã có 1 cảm giác yêu thương thật lạ lùng.Chàng không ngại nguy hiểm hút chất độc ra cho cô bé,mặc Xuyến ngăn cản.Dường như nàng ta rất khẩn trương lo lắng vì không biết cô bé sẽ tỉnh lại bất cứ lúc nào.Nàng ta kéo Tiêu Dao đi.
“Ta còn phải cứu người mà!”
“Thiếu gia phải đi trước khi con bé tỉnh lại thấy mặt chàng.Nếu không sẽ nguy mất.”
“Tại sao?”
“Tại vì…” Nàng ta vừa định nói thì trên trời sấm nổ 1 tiếng như đe dọa. Tiêu Dao chợt hiểu ra…
“Có phải người mà cái gương dự báo không phải Đại Ngọc,mà là tiểu muội của nàng ấy phải không?”
Giông gió bắt đầu nổi lên,sét nổ khắp nơi.Vừa lúc có tiếng Hạo Nhân gọi cô bé khắp nơi.Mỹ Xuyên nói:
“Con bé không dành cho chàng,ý trung nhân tương lai của cô bé là người đàn ông kia. Ông trời không cho chàng gặp cô bé vì không muốn chàng đau khổ,cho chàng an phận làm kẻ tu hành sau này.Cãi mệnh trời chàng sẽ gặp tai kiếp! Toàn gia sẽ vạ lây,chàng biết không?”
Tiêu Dao không muốn nghe,và cũng không muốn tin…Chàng chần chừ không đi,trong khi Hạo Nhân đã gần tới rồi.Mỹ Xuyến đành phải làm chàng ngất để đem chàng đi.Chàng không biết cây tiêu của mình đã để lại bên cạnh Tiểu Ngọc,và cả mùi hương đặc biệt lưu lại trong kí ức Tiểu Ngọc nhiều năm sau đó…
Chương IX: Chàng Tiêu Dao (2)

Từ sau cái hôm ở trên núi,tính tình chàng Dao hay ưu tư khiến cho Xuyến xốn xang.Nàng đã đem lòng yêu chàng bằng mối tình căm lặng lẽ,bằng mối mặc cảm vì thân phận côi cúc,1 kẻ nương nhờ.Biết thân phận mình,nàng quyết định ra đi.Nhg rồi nàng vô tình phát hiện ra bức hôn thư cha và họ Trịnh giao ước để lại.Vô tình nàng lại phát hiện đc vợ chồng thừa tướng có ý định hủy hôn,đợi sau khi cha nàng cải mạng cho Tiêu Dao đã âm thầm ám hại cha nàng bằng thuốc độc,và cưu mang nàng như 1 con hầu không công.Họ đã giết cha nàng và biến nàng thành kẻ mang ơn đầy tự ti.Cha nàng dự đoán đc cái chết của mình nên đã giấu bức hôn thư cẩn thận, làm bùa hộ mạng cho con gái mình sau này.Sự thật ấy khiến nàng quá căm hận và đau lòng.Nàng nhất quyết phải đòi lại công bằng,đòi lại ~ gì cha nàng đổi bằng cả mạng sống cho nàng…Mỹ Xuyến hoàn toàn trở thành 1 con người khác từ đó,mưu mô,ích kỷ và độc ác.
Biết con trai có thiện ý với Đại Ngọc,thừa tướng lại trông nhà ấy cũng gia giáo và khá bề thế nên có ý muốn kết nghĩa sui gia.Lời cầu thân này bị Lâm viên ngoại từ chối vì ông đã nhắm Hạo Nhân là hiền tế tương lai rồi,phần cũng vì ông thấy Tiêu Dao là 1 lãng tử đa tình,phong lưu,không hợp với tiểu nữ yêu quý của ông.Đã bị từ chối nhg thừa tướng vẫn không buông xuôi.Khi biết ý định của cha,Tiêu Dao rất phiền lòng và nhất quyết phản đối.Trong khi ấy,dường như càng lúc Đại Ngọc càng hiểu lầm mối thiện cảm của chàng dành cho nàng.Muốn mọi chuyện vỡ lẽ,chàng nhân 1 lần đối ngẫu ý nhị cho nàng hiểu tình cảm của chàng dành cho nàng chẳng qua chỉ là mối tri âm của ~ kẻ đồng điệu,không phải tình yêu nam nữ.Ra về,chàng chỉ hỏi thêm duy nhất 1 câu về tên của tiểu muội nàng ấy.Từ đó,cái tên Tiểu Ngọc đi sâu vào tim chàng trong lặng lẽ…Tiếng tì bà của Đại Ngọc từ ấy cũng trở nên buồn da diết vì không có người đối ngẫu.
Lúc đó,biết thừa tướng có ý định hỏi đại tiểu thư nhà họ Lâm cho Tiêu Dao,Mỹ Xuyến đã âm thầm sắp xếp cho Đại Ngọc bị hại đời ,nhục nhã mà quyên sinh,đem xuống tuyền đài mối hận mà nàng đinh ninh rằng đó là Tiêu Dao gây ra…
Tiêu Dao thấy mình có trách nhiệm đối với cái chết của Đại Ngọc,nhất là khi tất cả mọi dư luận đều cho rằng nàng vì hắn phụ tình mà chết.Chàng cay đắng khi biết Tiểu Ngọc cũng căm hận chàng như mọi người,cũng cho chàng là nguyên nhân gây ra cái chết của Đại Ngọc.Người cũng đã chết,chàng biết mình không thể đối chất để tự minh oan.
Chàng lên chùa,và lại gặp Trí Hiên đại sư.Lão nhìn chàng rồi lắc đầu thở dài.
“Oan nghiệt,oan nghiệt mà…”
“Sao lão nói vậy?”
“Là con người không được biết trước thiên cơ,không nên biết trước vận mệnh của mình,vậy mà thí chủ đã phạm vào điều tối kỵ nhất.Tự bản thân thí chủ gieo cho mình sầu não rồi còn gì?”
“Ta phải làm sao đây?Ta có thể bỏ mặc sinh mạng mình vì ~ luyến ái của bản thân, nhg không thể làm liên lụy cả gia tộc ta.”
“Hãy để Phật tổ cứu rỗi tâm hồn thí chủ”
Theo lời khuyên của Trí Hiên,Tiêu Dao cố gạt mọi suy nghĩ trần tục qua 1 bên,để tâm tĩnh lặng,hành thiện tích đức,thành tâm dưới vòng tay che chở của Phật tổ.
Mỹ Xuyến không cam tâm khi mà mình dùng bao nhiêu thủ đoạn,cha nàng vì cải mạng cho Tiêu Dao mà tử nạn sớm,vậy mà giờ chàng ta lại định trở thành 1 thầy tu hay sao?Mỹ Xuyến tìm mọi cách cản trở.Nàng ta đưa bản hôn thư ra uy hiếp thừa tướng và buộc họ phải thực hiện lời giao ước,nếu không sẽ tố cáo họ tội giết người.Vào 1 đêm nọ,Tiêu Dao nói thẳng với nàng…
“Nếu ta lấy nàng,nàng sẽ tha cho cha mẹ ta chứ?”
“Phải”
“Được.Nhg nàng chỉ có thể thành thân với 1 cái xác không hồn thôi.”
“Tại sao chàng không thể thử chấp nhận ta?Ta vì chàng mà làm biết bao nhiêu chuyện chàng biết không?Cha ta vì chàng mà chết.Ta vì cho chàng biết trước thiên cơ mà giảm thọ,còn vì chàng mà hại Đại Ngọc…”
“Đại Ngọc…nàng đã làm gì Đại Ngọc?”
“không,ta không làm gì cả” Xuyến sợ sệt vì lỡ thốt ra ~ lời không nên,mặt tái đi,lùi lại nhiều bước khi mà Tiêu Dao cứ truy vấn nàng.
“Chính nàng đã gây ra cái chết của Đại Ngọc phải không?”
“Ta không lường đc rằng nàng ấy sẽ tự tử.Ta không hề giết người!Có trách thì trách cha mẹ chàng muốn cưới nàng ấy cho chàng đó!”
Biết không chối cãi đươc quanh co,nàng nói đại.Nhg phản ứng của Tiêu Dao lúc ấy thật sự khiến nàng sợ hãi.Tiêu Dao nhìn Mỹ Xuyến lạnh lùng,căm giận…
“Nàng là con rắn độc,nàng biết không?Ta có thể vì cha mẹ ta mà thành hôn với nàng,nhg…ta kinh tởm nàng,kinh tởm hạng pháp sư ngoại bang tà đạo như cha con nàng…”
“Nếu…ta không lấy cha mẹ chàng uy hiếp thì chàng nhất quyết không lấy ta sao?Dù bất cứ lí do gì? Nếu như ta quỳ xuống đây cầu xin chàng cho ta 1 cơ hội để đc ở cạnh chàng thì…chàng sẽ cho ta chứ?”
“Nếu có thể,ta chỉ muốn nàng tránh thật xa khỏi cuộc đời ta,hãy biến khỏi đây…”
Mỹ Xuyến giàn giụa nước mắt quỳ dưới chân Tiêu Dao nhg chàng không 1 giấy đoái hoài tới.Từ từ,khi nước mắt khô cạn,sĩ diện cũng không còn,nàng ta đứng lên cười lạnh …
“Đây là ngươi đã chọn nhé Tiêu Dao.Ngươi lạnh lùng lắm,ngươi độc ác lắm…Ta sẽ tạm thời buông tha cho cả nhà ngươi.Nhg hãy đợi đấy,ta thề ta sẽ quay trở lại đòi hết ~ món nợ mà các người đã vay của ta!”
Nàng ta chỉ vào Tiêu Dao rồi cười trong uất nghẹn…
“Còn ngươi,ta sẽ cho ngươi nếm đc cảm giác của ta lúc này.Ngươi sẽ phải nếm trải nỗi đau yêu 1 người nhg phải nhìn người ấy thuộc về kẻ khác.Ta sẽ nguyền rủa ngươi suốt kiếp!Hãy đợi đấy,Tiêu Dao,chống mắt lên mà xem ta báo thù!”
Từ đó không ai còn thấy nàng ta đâu nữa.Vợ chồng thừa tướng lo sợ nên lên chùa nhờ Trí Hiên đại sư làm phép giải nạn, thỉnh 1 tượng quan âm về đặt trong phòng Tiêu Dao để trấn áp các luồng yêu thuật bên ngoài không đc vào phá phách. Thời gian trôi đi,mọi chuyện êm xuôi,người ta cũng dần dần quên đi người con gái tên Mỹ Xuyến ấy…cho tới 1 ngày cô ả về báo thù.Bắt giam linh hồn Tiêu Dao trong chính thế giới hư vô mà chàng tạo ra.Nhg do có tượng quan âm hộ thân nên Tiêu Dao tuy rơi vào cõi mộng vẫn không bị ai quấy phá được.Chỉ có duy nhất 1 người từ lâu sống trong tâm trí Tiêu Dao mới có thể đi vào vùng hư vô bị phong ấn trong tâm trí của chàng.Người ấy là Tiểu Ngọc…

Hyu Liilo
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 1190
Age : 23
+ Nơi ở : Bạn thấy tui ở đâu thỳ tui ở đóa ...
+ Sở thích : Thick đi bụi ... :D
+ Tính tình : ? ? ?
+ Tên thật .... : Chưa update ...
+ Ước mơ của tớ là .... : Là 1 dancer ...
+ Đang học/làm việc tại .... : ... Tại gia ...
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ...v.v
Registration date : 05/01/2008

Character sheet
công lực:
100/100  (100/100)
kinh nghiệm:
1000/100  (1000/100)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://anhsaoxanh.net/

Về Đầu Trang Go down

default Chương X: không phải là Tiêu Dao!

Bài gửi by Hyu Liilo on Thu Jan 10, 2008 8:42 pm

Chương X: không phải là Tiêu Dao!
Một buồi tối,Tiểu Ngọc đi ra đi vào hoa viên cả buổi mà chẳng biết làm gì nữa.Tay cứ cầm cây tiêu lên,rồi ngẫm nghĩ thế nào lại quăng vào 1 góc,rồi lại lượm lên,rồi quăng đi…
“Mình sẽ không bao giờ đụng tới tiêu nữa! Cứ thấy tiêu là mình nghĩ tới cái gã Tiêu Dao đáng ghét ấy.Tại sao hắn chui vào cả giấc mơ của mình chứ?tại sao mình cứ bị ám ảnh bởi cái nhìn của hắn vậy chứ?Tiểu Ngọc ơi là Tiểu Ngọc,mày sao vậy chứ?”
Hạo Nhân thấy Tiểu Ngọc cứ nhăn nhó,đôi lúc mặt lại thừ ra thật là ngố thì bật cười.Tưởng nàng vì không thổi được tiêu nên cáu.
“không phải muội yêu quý nó lắm sao?”
“không.”
“Giận dỗi gì vậy?Thôi được,hôm nay ta rảnh rỗi,ta dạy muội thổi tiêu nhé,chịu không?”
“Muội biết thổi rồi mà?”
“Bao giờ chứ? Xem ta làm nè.”
Hạo Nhân đưa cây tiêu của mình lên thổi,rất hay,rất du dương,nhg trong lòng Tiểu ngọc vẫn thấy thiêu thiếu 1 cái gì đó.Nàng quay đi trong khi Nhân say sưa thổi.Thình lình nàng thấy Đại Ngọc hiện ra trước mắt.
“Tỉ muốn hù chết muội sao?”
“Ta nghe tiếng tiêu nên đến đây.Đã lâu rồi ta không đc nghe ~ âm thanh tha thiết này…”
“Suốt 1 thời gian dài,người thường cùng tỉ dạo khúc là Hạo Nhân huynh chứ không phải gã Tiêu Dao bạc tình bạc nghĩa.Lúc nào huynh ấy cũng ở bên cạnh tỉ cả.”
“Muội nói ra để làm gì khi mà lòng ta chỉ có mỗi Tiêu Dao.Càng yêu hắn ta càng căm hận hắn.Hạo Nhân là người tốt,đừng bao giờ phụ tấm chân tình của chàng.Thay ta trả ~ ân tình mà ta đã nợ nhé tiểu muội”
Đại Ngọc nói rồi biến mất.Tiếng tiêu cũng vừa dứt,Nhân quay qua thấy Tiểu Ngọc lơ đễnh nhìn lên trời.
Ở 1 nơi khác,Tiêu Dao mân mê con diều mà Tiểu Ngọc để lại trên núi hôm nọ.Chàng thầm nói
“Muội nợ ta 1 lời hứa…”
Chàng lấy tiêu ra thổi-tiếng tiếu gọi bạn,chứa bao nỗi yêu thương sâu lắng...Tiếng tiêu theo gió bay tới chỗ Tiểu Ngọc làm con tim bé bỏng cứ thấp thỏm,nàng nghe tim nhoi nhói,rung lên ~ cung bậc kì lạ mà không sao giải thích được.
Tiểu Ngọc không phải là kẻ duy nhất nghe tiếng tiêu ấy.Còn có Đại Ngọc.Rõ ràng đây là tiếng tiêu của Tiêu Dao,nhg sao nàng nghe xa cách quá,lạnh lùng với nàng quá.Nó không hề giống tiếng tiêu năm nào mà vì nó,nàng vượt cả hàng rào lễ giáo tìm gặp người yêu.Vòng tay dịu dàng của người ấy,hơi thở ấm áp ấy nàng không bao giờ quên được.
“không,không phải tiếng tiêu này!không phải Tiêu Dao!Người gọi ta đêm ấy không phải Tiêu Dao! Vậy kẻ ấy là ai?Kẻ hại ta là ai?”
Trước giờ.Đại Ngọc vì đinh ninh đó là Tiêu Dao mà mang mối hận xuống cửu tuyền,nàng đinh ninh chàng là thủ phạm,nhg…đã khi nào nàng nghe chính miệng chàng thừa nhận đâu? Bởi vậy,nàng quyết gặp chàng hỏi cho ra lẽ.
Nhg Tiêu Dao luôn có Phật ấn hộ thân,đối với ~ con quỉ như nàng là mất khả xâm phạm.Cách duy nhất lúc này là mượn xác Tiểu Ngọc mà thôi.Điều này rất nguy hiểm,nó có thể khiến nàng hồn siêu phách tán.Nhg vì sự thật,nàng phải thử 1 phen…
Tối đó, khi Tiểu Ngọc ngủ say,Đại Ngọc mượn xác và tới trước phòng của Tiêu Dao.Phòng chàng vẫn sáng đèn.Dù đã có nhập xác vào nhg Đại Ngọc không thể nào vào bên trong đc.Nàng ném vào trong mảnh giấy hẹn chàng ra mái đình sau hậu viện,bên dưới ghi rõ là Tiểu Ngọc.
Tiêu Dao vội vàng ra hậu viên mà không chút đắn đo.Thấy bóng dáng Tiểu ngọc đứng đó,lòng chàng rạo rực niềm vui,nhg bên cạnh đó có phần dè dặt vì lí do gì nàng lại hẹn chàng ra đây giữa đêm tối…
“Tiểu Ngọc”
Nàng quay lại nhìn Tiêu Dao.
“Chàng đã tới”
Qua ánh mắt chàng biết ngay đó không phải Tiểu Ngọc,dù hình hài đó,giọng nói đó vốn là của Tiểu Ngọc.
“Nàng không phải Tiểu Ngọc.Nàng là ai?”
“Chàng quên người bạn cũ này rồi sao?”
“Đại Ngọc ư?”
“Phải.Hôm nay ta gặp chàng chỉ để hỏi về ~ chuyện chàng gây cho ta.Chàng có nhận không?”
“Tại sao ta phải nhận chuyện mình không làm?Xưa đã vậy,bây giờ cũng vậy.”
Đại Ngọc tiến lại Tiêu Dao với đôi móng vuốt dài nhọn,dồn chàng vào mép cột.
“Nói thật đi,là chàng phải không?”
“Dù hôm nay nàng giết ta cũng vậy thôi.Việc ta làm ta nhận.Xưa nay ta chưa làm điều gì có lỗi với nàng cả.không tin thì tùy nàng vậy.”
Đâu đó vang lên tiếng chuông gọi hồn của Mỹ Xuyến giục nàng quay về.Nàng thả chàng ra nhg vẫn đe dọa
“Đc.Hôm nay ta tha cho chàng.Nhg ta sẽ quay lại!”
Khi Đại Ngọc nói xong,1 luồng gió mạnh thổi qua.Nàng đã rời khỏi xác Tiểu Ngọc.Đôi mắt dữ tợn của nàng nãy giờ dịu lại,ngây người đi và thiếp vào người Tiêu Dao.Chàng lo lắng khi nàng ngất đi trong tay chàng…
“Tiểu Ngọc!”
Nàng vẫn thiếp đi như thiêu thiêu ngủ.Trong phút chốc,chàng ước gì nàng có thể thiếp đi như thế mãi,cho chàng được ngắm nghía bờ môi,khóe mắt,cho chàng đc lặng lẽ bên cạnh nàng.Cố dặn lòng phải “lạnh” sao tim chàng cứ “nóng”.Khó chịu quá,bức bối quá,đến không chịu đc!
Chương XI: Dao động

Tiểu Ngọc choàng tỉnh và khẽ rùng mình vì gió lạnh.Vừa mở mắt thấy chàng,nàng vụt người dậy như quán tính và ban cho chàng cái tát nảy lửa.
“Khốn kiếp!Ngươi muốn gì hả?”
“Ta…”
Từ phía sau có tiếng chó sủa vang vì phát hiện người lạ,dường như còn cả 1 đam người theo phía sau. Tiêu Dao thình lình nắm tay Tiểu Ngọc dẫn đi.
“Ngươi đem ta đi đâu?”
“Đi đường tắt.không nên để họ thấy nàng ở đây.”
“Ta quan minh chính đại không làm việc lén lúc!”
“Nghe ta đi!”
Lời chàng nói như 1 mệnh lệnh buột nàng phải ngoan ngoãn nghe theo.Họ chạy đi về phía xa hơn,nơi ấy có 1 cánh cổng nhỏ thông ra bên ngoài mà ít ai biết tới.Khi tay Tiêu Dao nắm lấy tay nàng có 1 cảm giác bình yên,hết sức an toàn.Chẳng biết Tiêu dao có nhận ra không khi Tiểu Ngọc siết nhẹ bàn tay ấy…
Khi cả 2 đã an toàn và bỏ xa bầy chó và đám gia nhân,Tiêu Dao dừng lại thở gấp gáp,hổn hển,trong khi Tiểu Ngọc vẫn tươi tỉnh.Chàng đưa tay ra hiệu nàng có thể an toàn về nhà bằng giọng thuề thào.
“Ta chưa về đc đâu.Ngươi chưa giải thích vì sao ngươi đem ta tới dinh thừa tướng?”
“Nàng tự tới đây,được chưa?”
“bằng cách nào cơ chứ?”
“Mộng du đấy.”
“Thật sao?”
Tiểu Ngọc hơi đỏ mặt,lúng túng 1 hồi rồi chuyển đề tài
“Mà sao ngươi lại dắt ta đi?”
“Để mọi người bắt gặp hôn thê tương lai của 1 tri phủ đêm khuya 1 mình ở cùng người đàn ông khác thì không hay ho gì cả.”
“Vậy sao ngươi phải giúp ta? Ngươi có ý đồ gì phải không?”
“Tùy nàng thôi.”
Chàng quay vào trong.1 đoạn bị bắt đứng lại.
“Lại gì nữa thưa tiểu thư”
Nàng bước tới chỗ Tiêu Dao rồi ngửi ngửi…
“Mùi hương trên người ngươi ở đâu ra vậy?”
“Ta sinh ra đã có rồi.”
“Thật chứ?”
“Sao ta phải lừa nàng?”
Tiểu Ngọc chàng thật kĩ để tìm 1 dấu hiệu lừa dối,nhg càng nhìn vào ấy nàng như bị thôi miên.Gió lạnh,nàng khẽ rùng mình.Tiêu Dao cởi áo bên ngoài khoát lên cho nàng.Giữa 2 người không ai nói thêm điều gì,chỉ đứng thật lâu trong gió lạnh.Có vẻ như không ai muốn là người cất bước trước.Bỗng Tiểu Ngọc nhớ ra mình là ai,và quan hệ cả 2 thế nào.Nàng tự nhủ bản thân không được mềm yếu.không nói gì,nàng quay lưng đi.Tiêu Dao cũng quay gót.2 người,mỗi kẻ 1 con đường…càng lúc càng xa hơn…
Về tới nhà,Tiểu Ngọc thấy lạ lùng thay cả phủ nha tưng bừng cả lên như có việc trọng đại.tiều Hồng vừa thấy nàng bước vào đã reo vang vào trong như báo tin.
“Đại nhân,tiểu thư về rồi!”
Nhân vội vã chạy ra.Thấy nàng,chàng ôm chầm lấy và siết mạnh trong vòng tay rắn chắc của mình.Nếu như mọi khi vòng tay ấy làm nàng ngây ngất thì hôm nay lại bình thường như cái ôm của 1 người huynh trưởng mà thôi.Nhân thủ thỉ bên tai nàng:
“Huynh lo cho muội quá.Sao nửa đêm muội không có trong thư phòng làm huynh lo lắng không yên,định sai mọi người tìm kiếm khắp nơi.Muội biết huynh lo lắng cho muội bao nhiêu không hả?”
“Muội không ngủ đc nên ra ngoài tản bộ thôi mà”
“Lần sau không đc như vậy nữa,đc không?”
“Muội hứa”
“Khuya rồi,vào trong đi,bên ngoài chắc lạnh lắm.”
“Vâng.” Đi vài bước ,Tiểu Ngọc quay lại hỏi “Lúc muội bị rắn cắn trên núi,không phải huynh là người hút chất độc cho muội hay sao?”
“Không.Chắc là ngưởi tốt bụng nào đó.Muội muốn tìm người ấy trả ơn sao?Huynh tim giúp muội nhé?”
“Chắc muội biết kẻ ấy là ai rồi…”
Nàng nói rồi lặng lẽ lên phòng mình,khép cửa lại…
Nàng lấy cây tiêu vừa cưỡm được từ người Tiêu Dao ra so với cây tiêu mà mình nhặt được.Nó đúng là 1 cặp từ màu sắc tới hoa văn.Điều đó cho thấy chủ nhân của chúng là 1.Nàng sờ lên bờ vai mình,nơi vẫn còn 1 vết xẹo nhỏ từ ngày ấy…
“Là huynh sao,Tiêu Dao?Kẻ mà cứu mạng ta bấy lâu là huynh sao,Tiêu Dao?Kẻ khốn nạn,hèn hạ hại chết tỉ tỉ của ta cũng là huynh sao Tiêu Dao?Mỗi lần bên cạnh huynh,nhìn vào ánh mắt huynh ta vẫn không sao tin rằng tất cả là sự thật.Huynh khéo léo che đậy như vậy sao?”
Nước mắt nàng rơi trên tấm áo choàng,nóng hổi và thấm nhanh vào bên trong,tấm áo kia vẫn còn vươn hơi ấm của Tiêu Dao. Tiểu Ngọc không biết vì sao mình phải rơi lệ khi mà mình và chàng ta chưa hề có cuộc gặp gỡ nào sâu sắc ngoài đời thực,trừ ~ giấc mơ.Mà mơ…tức là không có thực…
Trong khi ấy…
“Tiêu Dao không phải kẻ thù của ta.Ta không phải giúp nàng hại chàng nữa.”
Đại Ngọc nói với Mỹ Xuyến.Chung quanh nàng ta cơ mang nào là bùa chú,côn trùng và ~ lạ lùng chưa từng thấy.Chỉ nhiêu đó cũng gợi lên bao điều tà ác ma quái từ chủ nhân của nó.
“ngươi không muốn biết ai đã hại ngươi sao?”
“Ngươi biết sao?”
“biết chứ.”
“ta sẽ tự tìm kẻ ấy.Ta không muốn hại kẻ vô tội! Trước tiên ta sẽ bảo với Tiểu ngọc rằng Tiêu Dao không phải là thủ phạm hại ta”
“Ngươi làm vậy thì có ích lợi gì?Ngươi chỉ khiến cho họ yêu nhau nhanh hơn thôi ,càng đúng ý ta.Ta báo cho ngươi biết,tình cảm của bọn họ đang dần dần tiến triển theo ý ta mong muốn.Khôn hồn thì chớ làm kì đà cản mũi.Như vậy ta còn hứa bảo toàn sinh mạng cho tiểu muội ngươi.Hãy khiến cho nàng ta vừa khinh rẻ,vừa căm hận,nhg cũng vừa yêu hắn,rõ chưa?”
“Không!”
“Dừng cãi lời ta!”
Mỹ Xuyến rung mạnh cái chuông trong tay khiến Đại Ngọc lăn lộn vì đau đớn,vật vã tựa ngàn mũi kim châm.
“Đau quá.Ta hứa!Ta hứa!”
“Biết khôn rồi đấy.Giờ thì cút đi.”

Đại Ngọc biết bản thân không thể đấu nổi Mỹ Xuyến.Nàng đánh liều báo mộng cho Trí Hiên đại sư…
“Đại sư,hãy cứu họ.”
“Thí chủ cũng cần phải cứu.”
“Ngay sau khi thực hiện tâm nguyện tôi sẽ tìm đại sư để chịu tội.Còn bây giờ thì chưa thể.Xin cho tôi 1 ít thời gian nữa. Mỹ Xuyến….,hãy ngăn nàng ta lại.Ngăn mối tình duyên oan nghiệt của Tiêu Dao và tiểu muội tôi lại.”
“Ta hứa sẽ làm hết ~ gì có thể…”
“Đại sư bảo trọng.Tôi xin kiú.”

Hyu Liilo
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 1190
Age : 23
+ Nơi ở : Bạn thấy tui ở đâu thỳ tui ở đóa ...
+ Sở thích : Thick đi bụi ... :D
+ Tính tình : ? ? ?
+ Tên thật .... : Chưa update ...
+ Ước mơ của tớ là .... : Là 1 dancer ...
+ Đang học/làm việc tại .... : ... Tại gia ...
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ...v.v
Registration date : 05/01/2008

Character sheet
công lực:
100/100  (100/100)
kinh nghiệm:
1000/100  (1000/100)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://anhsaoxanh.net/

Về Đầu Trang Go down

default Chương XII: Cuộc so tài không cân sức (1)

Bài gửi by Hyu Liilo on Thu Jan 10, 2008 8:44 pm

Chương XII: Cuộc so tài không cân sức (1)

Lễ chúc thọ hoàng thượng,các bá quan văn võ tề tụ đông đủ về cung điện.HẠo Nhân dắt cả Tiểu Ngọc theo ra mắt mọi người như công khai giới thiệu về nàng cho mọi người.Lúc này chàng đáng chiếm trọn niềm tin yêu của hoàng thượng nên các bá quan văn võ tỏ ra khá o bế,cung phụng,nịnh nót chàng,dù chàng chỉ có 1 chức quan cỏn con.
Nàng Tiểu Ngọc vốn không quen với chốn quan trường đầy quy tắc,giả dối và xô bồ ấy.Nàng nép mình lại trong khi ai người ta thi nhau khoe mẽ,chúc tụng. Nàng ra vườn thượng uyển,nơi có rất nhiều văn nhân đối ẩm làm thơ,viết câu đối cho buổi bắn pháo hoa bên bờ hồ hôm nay.Nàng thấy Tiêu Dao.Vây quanh chàng có rất nhiều người mà phần đông là các công chúa hay tiểu nữ của các đại thần.Ai cũng nhìn chàng ta với ánh mắt ngưỡng mộ,say mê…Chẳng hiểu sao Tiểu Ngọc thấy lòng cáu giận rồi quay lưng đi.Chẳng may nàng đụng phải Bát công chúa.Ngay từ lúc đặt chân vào hoàng cung thì cô công chúa này có vẻ không mấy thiện cảm với Tiểu Ngọc,lí do đơn giản là vì nghe đâu hoàng thượng định tứ hôn cô công chúa này cho Tiêu Dao,gần như cả triều ca đều biết nàng ta rất ngưỡng mộ Hạo Nhân,nhg bởi Hạo Nhân từ chối nàng trước đó vì có hôn ước với Tiểu Ngọc rồi.Giờ chạm mặt Tiểu Ngọc ở đây là cái cớ tốt để nàng ta bắt bẽ tình địch.
“Nàng không có mắt sao lại đụng vào ta?”
“Thần không cố ý.Xin lỗi công chúa.”Tiểu Ngọc lễ độ chào.Vậy mà nàng công chúa kia chỉ cười nhạt mỉa mai nói:
“Phải thôi,hạn con gái như nàng thì làm gì biết ý tứ?”
Tiểu Ngọc xưa nay rất ghét ai nói mình như vậy,nàng đáp trả bằng 1 giọng lạnh băng và cái nhìn như uy hiếp,trấn áp kẻ khác:
“Hạn con gái mà nàng nói là hạn gì hả?”
“Ngươi dám nhìn ta bằng ánh mắt hằn hộc ấy à?Biết ta là ai không?”
“Nàng là cô công chúa bị tướng công tương lai của thần khước từ,đúng không?”
Tiểu Ngọc cười nhạt giễu cợt,làm Bát công chúa lồng lộn lên tức tối.Cô nàng cáu tiết bỏ đi.Tiểu Ngọc nhún vai không quan tâm.Ánh mắt nàng vô tình hay cố ý nhìn qua bên kia thấy Tiêu Dao cũng nhìn mình…Thấy Tiểu Ngọc,chàng vội vã quay đi,vờ như không để ý tới.
Buổi trưa,nhà vua tổ chức cuộc thi và phần thưởng là quả cam quí do chính tay vua ngự ban.Chỉ có thế cả 1 đám ô hợp thi nhau để có đc nó.Bát công chúa nghĩ ra 1 kế hoạch làm bẽ mặt Tiểu Ngọc trước mọi người.Vua vốn yêu thương cô công chúa này nên cái gì cũng chìu.Nàng ta muốn cuộc thi năm nay khác mọi năm,sẽ là 2 người 1 đội,thi võ thuật,bắn cung,cỡi ngựa,cầm kì thi họa …Nàng ta lại chọn Hạo Nhân thành đội với mình trước tiên,và cứ ép Tiểu Ngọc phải tham gia,nếu không bị cho là thất kính với vua.Hạo Nhân khó xử nhg không muốn làm vua phật lòng nên chỉ biết im lặng không nói gì.Trong khi đó,đám quần thần không ai dám chung đội với Tiểu Ngọc vì không muốn bị công chúa ghét bỏ.Tiểu Ngọc đúng chơ vơ giữa mọi người thật lâu mà không ai hậu thuẫn…Trông nàng lúc ấy như bị hoàn toàn cô lập.Kể cả người duy nhất mà nàng có thể tin tưởng cũng không làm gì giúp nàng.Có 1 sự thất vọng và hụt hẫng thể hiện rõ qua cái nhìn nàng dành cho Hạo Nhân.Nàng thật sự không muốn tham dự vào cuộc thi vô bổ này làm gì.Nàng muốn từ chối,nhg ocng chua lại khích:
“Nếu nàng từ chối coi như đã thua.Nàng phải nhường Hạo Nhân cho ta”.
Đám đông rộ lên.Tiểu Ngọc nhìn Hạo Nhân .Chàng lúng túng 1 lúc quay qua công chúa nói:
“Đây chỉ là 1 cuộc vui thôi mà công chúa?”
“Vậy thì kêu nàng ấy đồng ý đi.Hay nàng ấy sợ?”
“Được,tôi thi.”
“Nàng có thể chọn bất kì ai ở đây thi cùng nàng.”
“Thần không cần…”
Tiểu Ngọc chưa nói hết thì Tiêu Dao bước tới bên cạnh Tiểu Ngọc.
“Thần sẽ thi cùng nàng ấy,đc không thưa công chúa?”
“Lần này thật là 1 dịp may để 1 tên bắn 2 con nhạn”.Bát công chúa vốn chỉ thích đấng nam nhi uy dũng như Hạo Nhân chứ không ưu hạng lãng tử thư sinh trói gà không chặt như Tiêu Dao.Cuộc thi này chắc sẽ có nhiều thú vị lắm đây.Nàng ta cười đắc ý,quay qua Nhân :“Còn huynh,nếu huynh nhường thì phụ hoàng ta sẽ không vui đâu.Dối vua là khi quân đấy.”
Cuộc thi thứ I :thi đấu võ.Mỗi người của 2 đội có treo 1 miếng giấy đỏ bên người.Đội nào bị giật hết giấy đỏ coi như thua.Chuông mới vang,chưa có hiệu lệnh mà Bát công chúa đã ăn gian nhanh tay tháo mất miếng giấy của Tiểu Ngọc.sau đó,cô nàng nhè vào Tiêu Dao mà tấn công.Tiểu Ngọc hét lên “Chạy!”Hắn không biết võ,chỉ biết nghe lời Tiểu Ngọc mà chạy.Trong khi Bát công chúa đuổi theo Tiêu Dao thì Tiểu Ngọc truy cản không cho Hạo Nhân đuổi theo.
“Chúng ta chưa bao giờ thật sự phải đối đầu nhau đúng không?”Tiểu Ngọc nói
“Muội tốn sức làm gì?Sau khi cuộc thi cấm dứt huynh sẽ nói hoàng thượng xem đây là 1 cuộc tỉ thí vui thôi.”
“không.Muội đang cố sức vì cả danh dự của mình nữa.”
“Muội hi vọng có thể thắng với 1 kẻ như Tiêu Dao sao?”
“Nhg hắn lại là kẻ duy nhất đứng về phía muội, còn huynh thì không!”
“Muội lúc nào cũng bướng bỉnh!”
Bát công chúa và Tiêu Dao sau 1 hồi chạy hết hoàng cung đã chạy trở về với tình trạng y như cũ.Hạo Nhân cố thoát khỏi Tiểu Ngọc đến cướp tấm giấy của Tiêu Dao.Tiểu Ngọc nhất quyết không để Nhân thoát.Nhg làm sao nàng cản đc Nhân khi mà chàng đã muốn.Lúc lấy đc miếng giấy xong,chẳng biết có phải vì ~ khuất tất trong lòng bấy lâu khiến chàng còn mạnh tay chưởng cho Tiêu Dao 1cái làm Tiêu Dao vang vào góc cây,rất khéo léo như 1 sự vô ý và không ai thấy,trừ Tiểu Ngọc.Tiêu Dao ôm ngực đau đớn.Công chúa và mọi người chạy tới xưng tụng Hạo Nhân,chỉ còn mỗi Tiêu Dao vờ tỏ vẻ không sao.
“Trận đầu,đội của Bát công chúa thắng.”
Tiêu Dao cố đứng lên đi về phía Tiểu Ngọc.
“Ta xin lỗi.”
Tiểu Ngọc nhìn Tiêu Dao,nhg rồi nàng không nói gì mà lạnh nhạt bỏ đi.Chính bản thân nàng mới cảm thấy có lỗi khi kéo luôn cả chàng vào cuộc thi nhảm nhí này.Nàng đang bực bội Hạo Nhân một phần vì hành động thiếu quân tử lúc nãy,phần nữa là không muốn đối mặt với Tiêu Dao lâu hơn.Nàng luôn mất bình tĩnh khi nhìn vào mắt chàng…
Trận thứ II là thi bắn tên,Tiêu Dao và công chúa bắn hụt hết.Tiểu ngọc bắn 3 phát đều ngay hồng tâm.Trong khi ấy Hạo Nhân chỉ cần 1 phát là 3 mũi tên đều ngay hồng tâm và còn xuyên qua bia bắn. 2-0
Trận thứ III: thi cưỡi ngựa.Công chúa giành hết ngựa chiến ,giao cho Tiểu Ngọc 2 con ngựa già.Ai biết đâu Tiểu Ngọc từ bé đã am hiểu về ngựa.Nàng điều khiển cho con ngựa của công chúa lồng lộn lên chạy tứ tán.Nhg Nhân thì khôn ngoan hơn.Chàng ép con ngựa của mình vào Tiêu Dao làm Tiêu Dao ngã ngựa.Ngay lúc đó, Tiểu Ngọc cho ngựa quay lại chỗ Tiêu Dao,đưa tay ra hiệu chàng nắm lấy.
“Tay đây!”
Nàng kéo chàng lên cùng con ngựa với mình và phóng về đích cùng lúc với Hạo Nhân.Nhg bởi chàng ta chỉ có 1 mình nên coi như hiệp thứ 3 Tiểu Ngọc thắng.Công chúa thì khóc bù lu bù loa vì hoảng sợ…
2-1. Cuộc thi sẽ tiếp tục vào buổi tối,khi cả hoang cung chìm trong ánh sáng của lồng đèn và pháo hoa…
Sau đó,Nhân gặp riêng Tiểu Ngọc.
“Huynh biết muội đã nhìn thấy khi huynh cố tình tấn công Tiêu Dao.Đúng,huynh có hơi thủ đoạn khi để tình riêng chi phối .Huynh sai,huynh xin lỗi ,đc chưa nào?”
“Huynh có sai gì đâu.Thi đấu thì phải vậy thôi mà.Cô công chúa của huynh đang tìm huynh kìa.Gặp nhau vào tối nay đi.”
“Tiểu Ngọc!”
Nàng cứ bỏ đi,mặc cho Hạo Nhân gọi theo.Dạo gần đây nàng đối với chàng trở nên quá ương bướng không kiểm soát được.
Chương XIII: Cuộc so tài không cân sức (2)
Khi mọi người háo hức chuẩn bị cho dạ tiệc hôm ấy thì có 1 Tiêu Dao lặng lẽ đứng bên lề sự rộn rã đó.Chàng lẻn ra phía sau nơi ít người qua lại để tự xoa thuốc vào vết thương do chưởng lực của Hạo Nhân gây ra.Vết chưởng bầm tím cả 1 bên vai và đau nhói.
Tiểu Ngọc đến thật khẽ từ phía sau,tay cầm theo vò thuốc đặc trị đưa cho chàng.
“Cái này sẽ tốt hơn.”
Tiêu Dao cầm lấy với lời cảm ơn rồi đứng lên đi chỗ khác.Chàng cứ như đang lẩn tránh.Tiểu Ngọc nhận ra rằng không chỉ có nàng lẩn tránh Tiêu Dao mà ngay cả Tiêu Dao cũng tránh đối mặt với nàng…
Thế nhg,khi đứng cách xa,Tiêu Dao lại âm thầm dõi mắt theo Tiểu Ngọc
Tối,cuộc thi thứ IV bắt đầu:thi đánh cờ.Cờ nghệ của Tiêu Dao và Hạo Nhân thật là kì phùng địch thủ,bất phân thắng bại.Còn Tiểu Ngọc và Bát công chúa thì dở đều ngang ngửa nhau,gây 1 trận cười cho mọi người.
Trận thứ V:thi văn chương.Bát công chúa đc dạy dỗ kĩ lưỡng nên dễ dàng hạ gục Tiểu Ngọc,nhg đổi lại Tiêu Dao ứng đối cao siêu vượt Hạo Nhân mấy bậc khiến Tiểu Ngọc phải khâm phục.lời đồn về đệ nhất tài tử của Tiêu Dao không phải là hư danh chút nào.

Hyu Liilo
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 1190
Age : 23
+ Nơi ở : Bạn thấy tui ở đâu thỳ tui ở đóa ...
+ Sở thích : Thick đi bụi ... :D
+ Tính tình : ? ? ?
+ Tên thật .... : Chưa update ...
+ Ước mơ của tớ là .... : Là 1 dancer ...
+ Đang học/làm việc tại .... : ... Tại gia ...
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ...v.v
Registration date : 05/01/2008

Character sheet
công lực:
100/100  (100/100)
kinh nghiệm:
1000/100  (1000/100)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://anhsaoxanh.net/

Về Đầu Trang Go down

default Re: Truyền thuyết " Mò Trai " gần phải "

Bài gửi by Hyu Liilo on Thu Jan 10, 2008 8:45 pm

Sau 5 vòng thi tỉ số vẫn nghiêng về Bát công chúa và Hạo Nhân.2 vòng thi tiếp theo cuộc thi hoạ ,yêu cầu mỗi bên là vẽ bức hoạ về đề tài chúc thọ nhà vua.Kế đến là thi hoà tấu 1 nhạc khúc “tìm bạn”.Hai vòng thi còn lại Công chúa hoàn toàn có quyền tin vào chiến thắng về mình khi mà đó là cuộc thi mà cả 2 cùng đối ngẫu,tức là cả 2 người trong 1 đội phải cùng tham gia vào thì mới tính.Tài nghệ của Tiêu Dao không ai nghi ngờ,nhg Tiểu Ngọc thì…Chính nàng cũng không hi vọng sẽ chiến thắng,nhg nàng lại nhất quyết không bỏ cuộc!
Thi vẽ,Nhân và Bát công chúa trưng ra 1 bức hoạ là cặp long phụng hòa viên làm mọi người trầm trồ tán thưởng.Tới phiên Tiểu Ngọc,Tiêu Dao đưa nàng 1 trang giấy to và bảo nàng vẽ bất kì thứ gì nàng thích.nàng nhăn nhó nhg cũng đành nghe lời vẽ lên giấy 1 quả đào tiên,nhg cuối cùng không biết nó ra thứ gì nữa.Sau khi nàng nghệch ngoạc khó nhọc,mực lắm lem đầy người thì bức họa nàng vẽ cũng xong nhg không ra hình thù gì hết.Tới phiên Tiêu Dao,chàng phát họa trên 1 bản giấy riêng biệt, ~ nét vẽ bình thường,có phần khá hơn Tiểu Ngọc,nhg so với 1 người đc mệnh danh là đệ nhất tài tử mà vẽ ra thứ tầm thường như thế đó thì thật quá thất vọng cho bậc tài tử.Cả triều ca chỉ chỏ cười cợt.Tiêu Dao chỉ cười.
“Bức vẽ đã hoàn tất đâu?”
Chàng lấy bức vẽ của mình ghép lên bứa vẽ của Tiểu Ngọc khi nãy và xin 1 cái lồng đèn có họa hình Hằng Nga đâng đào.Mọi tò mò chăm chú nhìn.Khi chàng căng bức họa đã ghép lại của 2 người ra,đồng thời đốt lồng đèn lên,thì kì lạ thay,1 khung cảnh thần tiên huyền ảo hiện ra trước mắt,chư tiên bay lượng trong mây ngũ sắc,Hằng Nga dâng đào chúc thọ.Bức tranh tuyệt diệu và lung linh như thần tiên từ cõi hư vô tề tựu về đây bước ra từ trong tranh chúc thọ cho thánh thượng…không giải thích gì thêm,tiếng trầm trồ của mọi người thay cho kết quả.Tiểu Ngọc vui sướng nhảy lên ôm chầm lấy Tiêu Dao vì đã gỡ đc 1 bàn thua trông thấy … Sau,nàng vội buông Tiêu Dao ra lúng túng.Cả Tiêu Dao cũng vậy,chàng không thể ngăn tim mình loạn nhịp…Trong khi ấy,Hạo Nhân trong lòng đầy cáu giận vì thua,và vì cái cách họ nhìn nhau mà chàng cảm nhận đc.
Sau 6 vòng thi,kết quả là 2 - 2.Vòng thi cuối này sẽ quyết định thắng thua.Mỗi người sẽ bị bịch mắt lại rồi người của đc hoàng thượng bố trí ở ~ khu vực khác nhau trong hoàng cung,buộc họ phải dùng bất cứ 1 âm thanh nào để tìm thấy nhau…
Trong khi Bát công chúa cố tỉ tê phụ hoàng tiết lộ nơi “cất” Hạo Nhân thì bên dưới,giữa 2 người đàn ông lại xảy ra cuộc đối đầu âm thầm…CÁi nhìn Nhân trao cho Tiêu Dao đầy thách thức và đe dọa…
Năn nỉ cha không đc,Bát công chúa lôi Nhân ra 1 góc bày ~ “ám hiệu”…Khi chỉ còn lại Tiêu Dao và Tiểu Ngọc…
“Cầm lấy đi.” Tiểu Ngọc rút cây tiêu ra đưa cho Tiêu Dao.
“Sao nàng lại có nó?”
“Nó không phải của ta ,nhg mà ta lại có đc nó có nghĩa là ta đã chôm nó từ ngươi,vậy thôi!Ngươi thông minh như vậy phải đoán ra được chứ?”
“Nàng đã có 1 cây y như vậy rồi mà?”
“Sao ngươi biết?”
“Ta không nhất thiết phải trả lời mọi câu hỏi của nàng.Chúng ta…rất ghét nhau mà,phải không?” Chàng nói,ánh mắt chàng buồn,giọng nóicó gì chua chát.Tiểu Ngọc không chịu nỗi sự ngột ngạt này.Từ khi biết Tiêu Dao,chưa bao giờ nàng tin 1 Tiêu Dao như thế lại là kẻ đốn mạt mà tỉ tỉ nàng miêu tả.Nhg nàng biết phải tin vào ai,tỉ tỉ nàng,hay chính cảm giác của nàng?Nàng thu hết nhuệ khí nhìn thẳng vào Tiêu Dao
“Trả lời ta đi,Tiêu Dao.Ngươi có làm hại Đại Ngọc tỉ tỉ của ta không? Ta chỉ cần biết có hay là…không”
Trước câu hỏi quá nghiêm túc của nàng,Tiêu Dao cũng không muốn lẩn tránh nữa. Chàng khẽ lắc đầu
“Nếu ta bảo rằng không…thì nàng có tin ta không?”
Tiểu Ngọc dường như còn phải suy nghĩ đắn đo về câu trả lời cho chàng.Tiêu Dao cười buồn rồi quay lưng đi.
“Coi như ta chưa nói gì.Ta đã quá quen với ~ lời buột tội,thêm nàng nữa thì cũng chẳng sao” Tiêu Dao cao giọng như tự nói với bản thân.Sau,chàng thều thào nói,vừa muốn,lại vừa không muốn Tiểu Ngọc nghe thấy....
“Nàng là người duy nhất ta mong rằng sẽ có cái nhìn khác về ta.Nhg…có lẽ ta quá đòi hỏi…Ta không nên hi vọng.Buồn cười quá,ta đang nói gì thế này?” Chàng cười chính sự uỷ mị của mình rồi cất bước đi tiếp.
“Tiêu Dao,ngươi biết nơi nào gọi là Thủy Trúc Viên không?Ta…ta yêu con người ở Thủy Trúc Viên…Chuyển lời cho ta …nếu người gặp người ấy.”
Hắn dường như không nghe thấy gì,lặng lẽ đi theo quan thái giám.Tiểu Ngọc nhìn theo ,tay nàng nắm chặt cây tiêu…
Sau đó,tiếng nhị cầm của Bát công chúa vang lên đầu tiên.Kế tiếp là tiếng tiêu của Hạo Nhân. Thật lâu mà vẫn chưa nghe âm thanh của 2 người kia.Nhiều phút sau đó trôi qua…
Tiểu Ngọc cầm cây tiêu trong tay,và đang đợi…
Tiêu Dao không thể thổi đc.Tiểu Ngọc bảo với chàng rằng nàng yêu Tiêu Dao của Thuỷ Trúc Viên.Nhg Tiêu Dao đang đứng đây lại là Tiêu Dao bằng xương bằng thịt của đời thật trần trụi,nào phải Tiêu Dao trong ~ giấc mơ?Giả sử như chàng bất chấp cả luật trời thừa nhận tình yêu của mình với Tiểu Ngọc thì rốt cuộc sẽ ra sao đây?Chàng làm sao giành riêng nàng cho riêng mình?Tiểu Ngọc dù có yêu chàng thì liệu có chấp nhận đến với chàng không?không,mối tình này sẽ không bao giờ có kết quả.Vậy thì còn vấn vương làm gì cho cả 2 đều đau khổ.Chàng tự dặn lòng kềm nén,nhg tâm tư chàng hoàn toàn bị chi phối,chàng không biết bắt đầu từ đâu.Yêu thương trong lòng chàng dành cho Tiểu Ngọc quá mãnh liệt,quá tha thiết nhg phải cố kiềm nén,giấu kín…
Mỹ Xuyến bước đến phía sau Tiêu Dao.
“Ngươi đã hiểu cảm giác ấy chưa hả Tiêu Dao? Tim ngươi đang đau phải không Tiêu Dao? Đó là ~ gì ngươi từng gieo cho ta đó.Sao ngươi không thổi đi? Ngươi không thổi vì không thể thổi hay vì ngươi đang ích kỷ,không muốn người mình yêu đến được với người đàn ông của nàng ta? Vậy mà ngươi vẫn cố tỏ ra cao thượng.Ta coi rẻ ngươi,Tiêu Dao à.”
“Nhg ta hơn nàng.Ít ra ta cũng biết đc trong tim Tiểu Ngọc vẫn dành cho ta 1 vị trí.Còn nàng,nàng chẳng là gì trong ta cả.Nàng hãy nghe kỹ đây.Vì đây sẽ là khúc tiêu cuối cùng tuyệt vời nhất mà ta dành riêng cho người con gái duy nhất ta yêu.Tình yêu đơn giản chỉ là sự đồng điệu,không phải là sự chiếm hữa.”
Tiêu Dao đưa tiêu lên môi thổi…nhg nước mắt chàng rơi…~ giai điệu thiết tha cất lên mang tất cả ~ yêu thương gửi vào gió đưa đi…Tiểu Ngọc nghe thấy…
“Tiêu Dao,chỉ 1 lần này thôi…lần duy nhất này thôi…” Tiểu Ngọc thầm nhủ và đáp lại khúc tiêu của chàng.
Rồi 2 tiếng tiêu ngân lên quyện vào nhau,hòa làm 1 giai điệu du dương,chứa chan,tha thiết mà tiếng tiêu từ Hạo Nhân dù có hay tới mức nào cũng không thể chen vào được.Khi hạo Nhân cố chen vào thì bị đánh bật ra .Giai điệu ấy mơ hồ đưa Tiêu Dao và Tiểu Ngọc trở về lần gặp cuối cùng ở Thủy Trúc viên…
Khi bài tiêu dứt,cả 2 cởi khăn bịt mắt ra và thấy mình đã đứng trước mặt đối phương.Cả 2 nhìn nhau bằng ánh mắt mà chỉ người trong cuộc mới hiểu.Tiêu Dao bước tới gần nàng hơn với cái nhìn tha thiết nhg đượm buồn…Tiểu Ngọc cười chua chát nói
“Tiêu Dao ở Thủy Trúc Viên và ngoài đời thực là 1.Ai có thể tin đc chuyện này chứ??
“Chỉ có 1 Tiêu Dao tồn tại,là Tiêu Dao đang đứng trước mặt nàng ,tham gia vào cuộc thi vô bổ để nàng giành lấy Hạo Nhân về cho nàng.Tiêu Dao ở Thủy Trúc Viên không hề tồn tại.Chúng ta thắng rồi,vì thế nàng hãy…đến với huynh ấy đi.”
“Tiêu Dao…”
Tiêu Dao cười buồn rồi lặng lẽ rảo bước trong bóng đêm về nơi vua và bá quan đang đợi họ.Hạo Nhân vừa tới,chàng đi ngược phía với Tiêu Dao và thờ ơ lướt qua như thể Tiêu Dao không tồn tại.Hạo Nhân đến bên cạnh Tiểu Ngọc và ôm lấy nàng như muốn khẳng định với Tiêu Dao rằng nàng là của chàng,chứ không để Tiêu Dao cướp Tiểu Ngọc đi như 1 lần đã cướp Đại Ngọc…
Công chúa giận dữ vô cùng khi Hạo Nhân và Tiểu Ngọc lại tay trong tay về cùng nhau.
“Chúng ta thi lại đi,không công bằng!”
“Công chúa là cửu ngũ chí tôn,nói phải giữ lời chứ.”Hạo Nhân lên tiếng.Uất ức,nàng ta bật khóc.Tiểu Ngọc bước tới định xuống nước thì nàng ta ngước lên xô mạnh Tiểu Ngọc.Mất trớn,nàng té ra phía sau,đụng vào cột dựng đại trống cao lớn,làm nó lảo đảo rớt xuống.Lập tức 1 bóng lao ra đẩy nàng đi chỗ khác che chắn cho nàng,để rồi hứng trọn dàn trống khổng lồ…Mọi thứ diễn ra quá nhanh Hạo Nhân không kịp phản ứng.Dàn trống to đập mạnh vào đầu Tiêu Dao.Dù vậy,trong vòng tay chàng vẫn ôm chặt lấy Tiểu Ngọc để bảo vệ nàng...Máu từ từ loang ra…
“Tiêu Dao!”

Hyu Liilo
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 1190
Age : 23
+ Nơi ở : Bạn thấy tui ở đâu thỳ tui ở đóa ...
+ Sở thích : Thick đi bụi ... :D
+ Tính tình : ? ? ?
+ Tên thật .... : Chưa update ...
+ Ước mơ của tớ là .... : Là 1 dancer ...
+ Đang học/làm việc tại .... : ... Tại gia ...
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ...v.v
Registration date : 05/01/2008

Character sheet
công lực:
100/100  (100/100)
kinh nghiệm:
1000/100  (1000/100)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://anhsaoxanh.net/

Về Đầu Trang Go down

default Chương XIV: Lễ thành thân của Tiểu Ngọc

Bài gửi by Hyu Liilo on Thu Jan 10, 2008 8:45 pm

Chương XIV: Lễ thành thân của Tiểu Ngọc

Sau hôm chúc thọ nhà vua,Tiêu Dao rơi vào hôn mê.Nhờ Đại Ngọc kịp thời báo cho Trí Hiên đại sư nên ông nhanh chóng đem Tiêu Dao đi.
Hạo Nhân sau vụ đi sứ thành công,cộng thêm rất đc lòng hoàng thượng nên được phong làm ngự sử. Để tránh đêm dài lắm mộng,nhân dịp đó,chàng quyết định chọn ngày tốt chính thức thành thân với biểu muội Lâm Tiểu Ngọc.Tin vui lan khắp kinh thành,ai cũng hân hoan,vì Hạo Nhân vốn rất đc dân chúng tin yêu.Họ còn mong 1 ngày chàng lật đổ thừa tướng chuyên quyền,ỷ thế thay thế vị trí ông ta.Biết tin mừng của Nhân,thừa tướng gắp tâm phá bĩnh cho biết mặt,vì cho rằng họ có liên quan tới sự hôn mê của con trai ông.Trước ngày cưới của họ,ông sai người tìm thuê 1 đội sát thủ nhằm hãm hại đôi tân giai nhân…
Trước lễ thành hôn mà tân nương vẫn mang nhiều ưu tư,phiền muộn.Lúc này đây,nàng muốn gặp tỉ tỉ,người thân duy nhất để tâm sự nhg gọi mãi Đại Ngọc vẫn không xuất hiện.Chiếc áo choàng nàng chưa kịp gửi lại cho Tiêu Dao…
Thực ra,lúc đó,Đại Ngọc đang bị Xuyến giam lại vì cái tội dám báo cho Trí Hiên. Trí Hiên đã đối phó với mệnh trời bằng cách khuyên Nhân sớm thành hôn ,còn Tiêu Dao phải tịnh dưỡng trong chùa cùng lão suốt ~ ngày diễn ra hôn lễ thì mới mong thóat được tai kiếp lần này…
Trước giờ thành thân…
Tiểu Ngọc trở thành nàng tân nương đẹp nhất,nhg cũng u sầu nhất.Bước lên kiệu hoa mà tâm trí gửi tới 1 nơi nào đó…Tiểu Hồng thấy chủ nhân u sầu thì hỏi:
“Ngày mai tiểu thư đã lên kiệu hoa rồi,chẵng lẽ nàng không vui hay sao?”
“lên kiệu hoa hẳn nhiên phải vui rồi.Nhg mà ta…hoàn toàn không có 1 cảm giác đó.Tiểu Hồng,muội giúp ta chuyện này nhé.Chải tóc cho ta thật đẹp nhé.Ta không muốn Hạo Nhân thấy ta thế này.Ta sẽ là vợ của huynh ấy mà…”
“Vâng,thưa tiểu thư”
Có vẻ như Tiểu Ngọc đã dứt khoát coi đây như là 1 giấc mơ và muốn thóat khỏi nó.Nàng nhìn mình trong gương rồi cười,nụ cười méo mó giả tạo nhất trong đời nàng để bước cùng Hạo Nhân đi hết cuộc đời…
Thế nhg,khi đôi tân giai nhân đang làm lễ bái đường thì 1 toán thổ phỉ xong vào cướp phá.Dẫn đầu bọn chúng là 1 ả bịt mặt mang trên người sắc phục của người tộc ngoại.Ả làm cho người trong buổi tiệc trở nên đờ đẫn ,sau đó quăng 1 thứ bột trăng trắng gì đó vào người Hạo Nhân,cười ha hả rổi bỏ đi,để lại bãi chiến trường hỗn độn…
“Hạo Nhân! Huynh sao rồi Hạo Nhân?”
***************************
Tiêu Dao bừng tỉnh sau nhiều ngày hôn mê.Khi tỉnh lại,chàng thấy mình nằm trong thiền viện của chùa.
“Sao con lại ở đây?”
“Con đã hôn mê nửa tuần trăng rồi.”
“Vậy à?”
Bên ngoài có tiếng ồn ào,Trí Hiên phải ra đó xem sao.Người ta đem tới cho ông rất nhiều bệnh nhân bị trúng ngãi mà trở nên đờ đẫn,thiểu trí.Riêng Nhân bị nặng nhất,thổ huyết rất nhiều…
“Đại sư,xin làm ơn cứu họ.”
“Ta sẽ gắng hết sức.~ người còn lại lui bớt ra ngoài.”Lão khẩn trương bảo các đệ tử đem tất cả người bệnh vào trong.Tiểu Ngọc không đi,nàng muốn ở lại chăm sóc Nhân,nhất là khi chàng trong tình trạng ấy.Nàng khóc thật nhiều vì lo lắng cho chàng…
Trong lúc đó thì Mỹ Xuyến đang hả hê với kế hoạch của mình. “Lão hòa thượng tính sao bắng trời tính?Khi mối tình của bọn họ đã chớm nở thì số phận Tiêu Dao đã được định đoạt.Lão định cãi mệnh trời sao?Ta chống mắt lên mà xem lão cản trở ta đem linh hồn Tiêu Dao đi như thế nào nhé!”
Nàng quay qua Đại Ngọc%E

Hyu Liilo
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 1190
Age : 23
+ Nơi ở : Bạn thấy tui ở đâu thỳ tui ở đóa ...
+ Sở thích : Thick đi bụi ... :D
+ Tính tình : ? ? ?
+ Tên thật .... : Chưa update ...
+ Ước mơ của tớ là .... : Là 1 dancer ...
+ Đang học/làm việc tại .... : ... Tại gia ...
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ...v.v
Registration date : 05/01/2008

Character sheet
công lực:
100/100  (100/100)
kinh nghiệm:
1000/100  (1000/100)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://anhsaoxanh.net/

Về Đầu Trang Go down

default Truyền thuyết " Mò Trai " gần phải "

Bài gửi by Hyu Liilo on Thu Jan 10, 2008 8:47 pm

Sorry mọi người !!!
Phù mệt quá... Coi như đến đây thui nghe... nứa chắc chết mất...úi !! :zzz:
Bj Bj !!! Very Happy

Hyu Liilo
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 1190
Age : 23
+ Nơi ở : Bạn thấy tui ở đâu thỳ tui ở đóa ...
+ Sở thích : Thick đi bụi ... :D
+ Tính tình : ? ? ?
+ Tên thật .... : Chưa update ...
+ Ước mơ của tớ là .... : Là 1 dancer ...
+ Đang học/làm việc tại .... : ... Tại gia ...
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ...v.v
Registration date : 05/01/2008

Character sheet
công lực:
100/100  (100/100)
kinh nghiệm:
1000/100  (1000/100)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://anhsaoxanh.net/

Về Đầu Trang Go down

default Re: Truyền thuyết " Mò Trai " gần phải "

Bài gửi by Khỏi cần yêu on Sat Jan 12, 2008 6:16 am

Chắc ự. Bạn thử độ kiên nhẫn của mọi người hay sao zợ Sad

Khỏi cần yêu
Thạc Sỹ Siêu Nhân
Thạc Sỹ Siêu Nhân

Nữ
Tổng số bài gửi : 727
Age : 24
+ Nơi ở : ở nhà tớ chứ đâu. Hỏi kỳ nhở .....
+ Sở thích : âm nhạc, internet, sách, truyện ....
+ Tính tình : Thích trêu người ^^
+ Ước mơ của tớ là .... : thi đỗ đại học
+ Đang học/làm việc tại .... : THPT Trần Nguyên Hãn
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : 100 người yêu anh trong đó có em, còn 10 người yêu anh trong đó còn em, còn 3 người yêu anh trong đó còn em, 2 người kia rùi sẽ ra đi còn em.... ngu gì ở lại
Registration date : 02/01/2008

Character sheet
công lực:
0/0  (0/0)
kinh nghiệm:
125/125  (125/125)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/tieulinh_2208

Về Đầu Trang Go down

default Re: Truyền thuyết " Mò Trai " gần phải "

Bài gửi by Hyu Liilo on Sun Jan 13, 2008 11:28 am

Nhưng mà em mệt lắm roài !!! Mọi người thông cảm ???? Very Happy

Hyu Liilo
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 1190
Age : 23
+ Nơi ở : Bạn thấy tui ở đâu thỳ tui ở đóa ...
+ Sở thích : Thick đi bụi ... :D
+ Tính tình : ? ? ?
+ Tên thật .... : Chưa update ...
+ Ước mơ của tớ là .... : Là 1 dancer ...
+ Đang học/làm việc tại .... : ... Tại gia ...
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ...v.v
Registration date : 05/01/2008

Character sheet
công lực:
100/100  (100/100)
kinh nghiệm:
1000/100  (1000/100)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://anhsaoxanh.net/

Về Đầu Trang Go down

default Re: Truyền thuyết " Mò Trai " gần phải "

Bài gửi by Sponsored content Today at 9:13 am


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết