Cám ơn người thầy của tui !!!:D

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

default Cám ơn người thầy của tui !!!:D

Bài gửi by Hyu Liilo on Thu Jan 10, 2008 8:29 pm

"Người thầy trung bình chỉ biết nói, người thầy giỏi biết giải thích, người thầy xuất sắc biết chứng minh, người thầy vĩ đại là người khơi dậy sự đam mê."Con cảm ơn thầy vì thầy là người thầy vĩ đại, con cảm ơn thầy vì thầy đã khơi dậy trong con nhiều hơn cả sự đam mê hiểu biết...
5 tuổi…


Ngày đầu tiên…

Trước cổng trường mẫu giáo có con bé phụng phịu ôm thật chặt lấy chân mẹ nó. Nó khóc, nó mếu…

“Con không vào đâu mẹ ơi, mẹ đừng bỏ con ở đây… Ngày dài lắm mẹ ơi…”.

Cô chạy ra bế con bé vào lớp, nó vùng vằng, nó khóc… Vào đến lớp nó chui tọt vào phía sau cánh cửa. Cô dỗ thế nào nó cũng không chịu ra.

Ngày thứ hai…

Con bé thôi khóc, cô vẫn bế nó vào lớp. Ngày với nó vẫn dài lắm. Nó chỉ ngồi im ở 1 góc lớp đợi đến khi mẹ đón về, dù cô có dỗ dành nó thế nào nó cũng ngồi im lặng, không động đến món đồ chơi nào, không chơi cùng bất kì đứa trẻ nào.

Ngày thứ ba… thứ tư… thứ năm… Một tuần… hai tuần… ba tuần…

Mẹ đưa con bé con đến trước cổng trường, con bé tự động chạy vào cửa lớp. Không khóc, không mếu mà cười rất tươi, chạy vào chỗ cô đứng đợi nó. Chiều về, mẹ đến đón nó… nó còn không nỡ xa “mẹ hai” của nó.

Hết những ngày đi mẫu giáo, con bé lại khóc như ngày đầu. Khóc… thế là không ở với mẹ hai nữa…




8 tuổi…

Lên lớp 3, bố mẹ con bé đi học xa. Một mình con bé con ở nhà. Ở nhà một mình cũng thấy nhơ nhớ bố mẹ, buồn…

Bố mẹ đến gặp cô, nhờ cô để mắt tới con bé trong thời gian đi vắng. Cô nói mang con bé lên nhà cô ở. Con bé lắc đầu, im lặng… Nó sợ…

Ngày nào cô cũng hỏi nó ăn cơm ở đâu, ngủ có sợ không, học bài có thấy khó không? Suốt những ngày bố mẹ đi vắng, ngày nào cô cũng hỏi, cũng có vài lần cô đưa nó về nhà của cô ăn cơm. Cô gọi con, cô đưa, cô đón… nó cứ tưởng nó là con gái cô.

Ngày chia tay với cô, bố mẹ nó cũng về nhà. Mỗi lần đến trường, tình cờ gặp cô trên sân trường cô vẫn hay hỏi nó “con về nhà cô ăn cơm không con?”.

Chia tay trường, vài năm sau đi trên đường gặp cô, cô lại hỏi con bé “về nhà cô ăn cơm không con?”.




12 tuổi…

Con bé ghét môn văn thậm tệ. Môn gì mà toàn chữ với chữ, đau cả mắt. Học toán còn vui hơn, con bé nghĩ thế. Cô hiền lắm, cô thường khen con bé chữ đẹp. Nghe cô nói vậy nó cũng thấy vui vui. Thì cô khen nó viết đẹp nên nó cũng thinh thích cô hơn… Nó chú ý nghe cô nói hơn.

Bài viết đầu tiên, cô phê bài văn của nó có sáng tạo, có triển vọng học tốt môn văn. Lạ quá, con bé đọc đi đọc lại lời phê. Có triển vọng à, hay nhỉ… vui nữa. Lần đầu tiên có người nói nó có triển vọng trong lĩnh vực nào đó. Nó bắt đầu tập viết những mẩu truyện đầu tay. Cô đọc, lần nào cô cũng khen hay, cô bảo nó viết tiếp. Nó lại viết, cứ thế suốt những năm cấp 2… con bé viết cho cô đọc, nó đợi lời phê của cô. Cô bảo cô thích những gì nó viết. Không biết từ lúc nào cô đã khiến nó thích được viết, thích được dãi bày cảm xúc trên những dòng chữ, thích đọc hơn…

20/11 nó nắn nót ngồi viết lời chúc cho cô. Tặng cô một cuốn sách tựa đề “Thầy đã sưởi ấm trái tim em”. Nó viết “con cảm ơn cô… sau này con muốn trở thành một cô giáo giống như cô”. Ngày hôm đó, nó không gặp được cô. Nó gửi lại cuốn sách cho cô. Hôm sau, cô đến gặp nó… hình như mắt cô ngấn nước. Cô nói cô cảm ơn nó và cô cũng hi vọng nó sẽ viết tiếp…

Chia tay trường, cô đến gặp con bé. Cô tặng con bé một món quà nhỏ với lời chúc con bé hoàn thành tốt 2 kỳ thi và sau này có thể thực hiện được mơ ước của con bé. Cô lại nói, cô thích nó viết…




13 tuổi…

Hè…

Hè cũng phải đi học đã là cực hình với con bé. Hè phải đi học xa nhà, thật là địa ngục của con bé. Con gái miền Bắc, đặt chân vào đất Sài Gòn. Đầu tiên là nhớ nhà, nhớ khủng khiếp, nhớ không chịu nổi… Tiếp đến là thời tiết khiến con bé muốn phát điên lên, nắng nắng mưa mưa… lúc nóng lúc lạnh. Mệt mỏi vô cùng…

Lần đầu tiên đặt chân vào thành phố lớn, cái gì cũng lạ lẫm với con bé. Cả cái trung tâm học tiếng Anh buổi tối cũng khiến con bé thấy sợ…

Cô bước vào lớp, cô cười nhìn nó. Cô gọi nó đứng dậy “New comer”. Con bé lúng ta lúng túng không biết trả lời sao. Dân tỉnh lẻ, nó không có phản xạ nói tiếng Anh. Ở đây, cứ bước vào phòng học là dùng tiếng Anh. Mặt nó đỏ lựng lên. Cô lại cười ra hiệu cho nó ngồi xuống.

Cô đi xuống chỗ nó ngồi, cô hỏi nó đủ thứ… bằng tiếng Việt. Cô dành thời gian giảng lại cho con bé những chỗ nó chưa được học qua. Đến cả cuốn sách con bé cũng không có, cô lại cho con bé dùng chung sách của cô. Thi thoảng đi qua bàn con bé ngồi, cô lại đưa tay vuốt má nó… má con bé in lại vết phấn từ tay cô. Mỗi lần chấm bài kiểm tra, cô thường đùa với nó “Chữ con đẹp thế này phải cho 100% nhỉ”. Lúc tan học, con bé luôn ở lại sau cùng để đi cùng cô. Cô hay bảo nó, “con hỏi cô cái gì thì phải hỏi bằng tiếng Anh cô mới trả lời đó nghen”. Cô lại cười, cô cười đẹp lắm.

Chia tay thành phố, chia tay cô… Cô dặn nó chịu khó tập nói cho thạo, bỏ lâu sẽ mất kỹ năng. Cô dặn nó cứ mạnh dạn thực hành cho quen, đừng ngại. Cô lại vuốt má nó lần nữa. Lần này, tay cô không viết bảng, má nó không in vết phấn.




18 tuổi…

Con bé chuẩn bị bước vào kỳ thi quan trọng đầu tiên trong đời. Lo lắng, hồi hộp, sợ hãi nữa. Ai cũng đặt hi vọng vào nó. Còn nó thì chẳng biết đi đến đâu nữa. Con bé ngồi ở góc cuối cùng của lớp, im lặng… Có cô giáo dạy toán của nó thường đi xuống chỗ nó ngồi, cô xem bài của nó, chữa lại tỉ mỉ cho nó. Có mấy lần cô gọi nó nhận xét bài trên bảng. Nó không đọc được… cô xuống chỗ nó, cô mắng “sao con không lên bàn trên ngồi, ngồi đây không nhìn được thì học làm sao được”. Con bé cười, nó thích ngồi bàn cuối hơn… Ngày nào cũng vậy, cứ đến giờ toán là cô lại mắng nó, giục nó lên bàn trên ngồi. Cô sợ nó không nhìn rõ chữ… Ai cũng nói cô thiên vị con bé nhất lớp, chắc đúng thế thật… có mình nó là cô hay hỏi, hay để ý nhất lớp.




Năm nào cũng tới thăm các cô, năm nào các cô cũng kể lại cái lúc nó còn học với cô… Sao các cô nhớ thế nhỉ, có nhiều cái con bé chẳng thể nhớ mà cô vẫn nhớ. “Mẹ hai” của nó vẫn gọi con gái, cô giáo dạy văn vẫn thích nó viết, cô dạy lớp 3 vẫn muốn giữ nó lại ăn cơm, cô dạy toán chỉ lo nó không đeo kính… Các cô vẫn thế, vẫn quan tâm tới nó hệt như trước…Nó vẫn cảm thấy mình bé nhỏ trong vòng tay các cô ngày nào. Có lẽ ngoài vòng tay rộng lớn của cha và của mẹ, con bé còn được vòng tay của những người thầy ôm rất chặt…

Lại một 20/11 nữa sắp đến, con bé lại sẽ về thăm các cô giáo cũ, một lần nữa nó muốn nói với những người thầy của nó rằng con cảm ơn cô thật nhiều. Những người đã gợi mở trong nó niềm tin…

Còn một người thầy đặc biệt, đã dạy dỗ con bé từ những năm nó còn bé xíu tới tận bây giờ. Người thầy nó chưa bao giờ gọi là thầy, cũng chưa bao giờ tặng món quà nào cho thầy trong ngày 20/11. Người thầy đã dìu dắt nó suốt những năm qua mà không cần một lời cảm ơn nào, cũng như chưa từng nhận được lời cảm ơn nào của con bé. Con bé biết người thầy này có rất nhiều học trò ngoài nó, người thầy này vẫn thường được nhận những lời chúc, những lời cảm ơn, những bó hoa trong ngày 20/11… nhưng trong đó vẫn chưa có cái gì là của nó. Con cảm ơn thầy, con cảm ơn cha… người thầy đặc biệt nhất.
Very Happy

Hyu Liilo
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 1190
Age : 23
+ Nơi ở : Bạn thấy tui ở đâu thỳ tui ở đóa ...
+ Sở thích : Thick đi bụi ... :D
+ Tính tình : ? ? ?
+ Tên thật .... : Chưa update ...
+ Ước mơ của tớ là .... : Là 1 dancer ...
+ Đang học/làm việc tại .... : ... Tại gia ...
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ...v.v
Registration date : 05/01/2008

Character sheet
công lực:
100/100  (100/100)
kinh nghiệm:
1000/100  (1000/100)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://anhsaoxanh.net/

Về Đầu Trang Go down

default Re: Cám ơn người thầy của tui !!!:D

Bài gửi by Hannara on Sun Jan 13, 2008 9:18 am

hỏi cái hoá ra bạn là con bé à? h mới biết như kiểu giả trai vào diễn đàn h bộc lộ thân phận hả?

Hannara
Moderator
Moderator

Nữ
Tổng số bài gửi : 90
Age : 24
+ Sở thích : chăn gà ^_^
+ Tính tình : tim hieu thi bjet
+ Tên thật .... : Hannara
+ Ước mơ của tớ là .... : http://jangnara.youneed.us diễn đàn của Fan Việt Nam
+ Đang học/làm việc tại .... : fan Jang vô trang web trên liên hệ Hannara_narachan@yahoo.com
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : Fan Jang vô http://jangnara.youneed.us
Registration date : 02/01/2008

Character sheet
công lực:
0/0  (0/0)
kinh nghiệm:
125/125  (125/125)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://jangnara.youneed.us

Về Đầu Trang Go down

default Re: Cám ơn người thầy của tui !!!:D

Bài gửi by Hyu Liilo on Sun Jan 13, 2008 11:13 am

Hỳ ! Ai biết !
Đây là mình chỉ post thôi , để cho những người nào như thế tham khảo mà !!!Hỳ Very Happy Có thắc mắc cứ hỏi ! Mình chỉ thick thế ! Very Happy

Hyu Liilo
Admin
Admin

Nam
Tổng số bài gửi : 1190
Age : 23
+ Nơi ở : Bạn thấy tui ở đâu thỳ tui ở đóa ...
+ Sở thích : Thick đi bụi ... :D
+ Tính tình : ? ? ?
+ Tên thật .... : Chưa update ...
+ Ước mơ của tớ là .... : Là 1 dancer ...
+ Đang học/làm việc tại .... : ... Tại gia ...
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ...v.v
Registration date : 05/01/2008

Character sheet
công lực:
100/100  (100/100)
kinh nghiệm:
1000/100  (1000/100)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://anhsaoxanh.net/

Về Đầu Trang Go down

default Re: Cám ơn người thầy của tui !!!:D

Bài gửi by Sponsored content Today at 5:18 am


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết