Con người sống bằng gì ??? Bằng tình thương!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

default Con người sống bằng gì ??? Bằng tình thương!

Bài gửi by ShanLinh on Mon Apr 05, 2010 3:17 pm

Tự nhiên nhớ lại 1 câu truyện đã đọc từ lâu lắm : Con người sống bằng gì?


Thiên thần có nhiệm vụ đi bắt linh hồn người chết về thiên giới (bây giờ mình gọi là shinigami đấy. XD), một hôm đến bắt hồn của một phụ nữ vừa mới sinh. Bà ta năn nỉ thiên thần cho mình sống thêm một chút để cho 2 đứa con gái sinh đôi của mình bú sữa, thiên thần động lòng cho phép. Về đến thiên đình, thiên thần bị Chúa khiển trách, thiên thần đã trách rằng "Tại sao lại bắt đi người mẹ như thế? Vậy thì 2 đứa trẻ mới sinh kia sẽ sống bằng gì, khi mà chúng không hề có cha, không có cả họ hàng người thân?" Chúa trừng phạt thiên thần bằng cách biến thiên thần thành một thanh niên trẻ, đày xuống dưới trần gian cho đến khi thiên thần tìm ra câu trả lời cho câu hỏi "Con người sống bằng gì?"

Thiên thần bị đẩy xuống gần một nhà thờ trong tối mùa đông lạnh cắt da mà không một mảnh vải che thân. Một ông lão đóng giày đi qua, thương tình dẫn về nhà ông- ngôi nhà nghèo nàn thiếu thốn không có cả chiếc bánh mừng giáng sinh. Vợ ông lão không muốn cho thiên thần vào nhà- ai mà tin được 1 thanh niên lang thang, không lý lịch như vậy, vả lại tiền đâu mà cưu mang anh ta? Nhưng cuối cùng, bà lão cũng vì lòng thương mà cho phép. Thiên thần mỉm cười.
Thiên thần có khả năng nhìn thấy Thần Chết. nếu lúc đó, bà lão không cho thiên thần vào nhà, bà lão sẽ bị bắt đi. Thiên thần mỉm cười vì ngộ ra rằng, số mệnh con người có thể thay đổi chỉ vì một quyết định.

Thiên thần ở lại với ông bà lão, học nghề đóng giày. Giày của thiên thần đóng cực khéo và đẹp, do đó, tài đóng giày của thiên thần ngày càng nổi tiếng. Một ngày nọ, có một ông nhà giàu đến sai thiên thần đóng giày cho ông ta- Đôi giày đẹp nhất, vừa nhất để ông ta đi dự lễ tiệc, cho xứng đáng với tầm vóc của ông ta. Thiên thần mỉm cười.
Và thiên thần lấy bộ da qúy mà ông nhà giàu đưa đóng thành một đôi dép cho người chết. Điều mà ai nhìn thấy cũng phải thất kinh- nhưng tin đến từ ngôi nhà ông kia: ông ta đã chết và cần một đôi dép tang.
Thiên thần hiểu rằng: Tiền bạc, danh vọng, tất cả những gì con người khao khát cũng không thể giúp con người kéo dài cuộc sống của mình.

Rồi một ngày, có một người đàn bà dẫn hai cô bé sinh đôi đến đặt đóng giày. Chân của một trong 2 cô bé bị vẹo. Bà ta kể rằng, mẹ của 2 cô bé đã mất lúc vừa sinh xong, bà ấy ngã đè lên chân cô bé ấy trong lúc vẫn còn ôm con cho bú. Bà là người hàng xóm thương tình đem 2 cô bé về nuôi, thương yêu như con ruột của mình.
Thiên thần nghe xong, mỉm cười.

Thiên thần hóa trở lại hình dạng thần tiên ban đầu, bay về trời. Thiên thần giờ đây đã hiểu: Con người sống bằng tình thương.

Con người sống bằng tình thương...



Đọc truyện này lúc còn nhỏ lắm, hình như là một truyện trong tuyển tập Truyện ngắn thế giới, giờ không thể nào tìm lại được. Lúc ấy đọc mà hầu như chỉ hiểu được có một nửa, nhưng vẫn ấn tượng đến tận bây giờ. Vẫn nhớ từng đoạn ông lão đánh giày ba lần quay lại chỗ thiên thần co ro đứng bên nhà thờ, không nỡ bỏ đi mà cũng bị giằng xé giữa sự vị kỷ của mình. Nhớ lúc ông bà lão tranh cãi về tiền bạc trong nhà làm sao cưu mang thêm được một con người nữa. Nhân vật "người" lắm, đâu phải là những kẻ đi rao giảng đạo đức bằng những điều xa rời thực tế, lòng tốt của họ cũng đầy tính toán và đầy dao động...


Nhưng con người còn có tình thương...

Những kẻ có thể nói câu "Không cần lòng thương hại của người khác"... Cười nhạt. Qúa dư thừa tình thương nên coi rẻ lòng thương hại, coi đó là thứ đáng nhục nhã, đáng xấu hổ lắm ư?

ShanLinh
Thạc Sỹ Siêu Nhân
Thạc Sỹ Siêu Nhân

Nữ
Tổng số bài gửi : 753
Age : 24
+ Nơi ở : Việt Nam
+ Tính tình : Hiền lành và nhân hậu
Registration date : 01/01/2008

Character sheet
công lực:
100/300  (100/300)
kinh nghiệm:
125/300  (125/300)
nghề nghiệp.:

Xem lý lịch thành viên http://phidoisieunhan.4rumer.net

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết