những chuyện kỳ lạ khác

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

default những chuyện kỳ lạ khác

Bài gửi by hs6_online on Sun Aug 24, 2008 11:00 am

Thứ năm, 21/8/2008, 8:16'

Cô gái ăn trong giấc ngủ
Không lâu sau khi Amy Koechler biết đi, cô bé bắt đầu có những hành vi rất kỳ quặc. Hầu như đêm nào cũng vậy, Koechler ra khỏi giường và lần mò vào bếp tìm đồ ăn, dù không hề thức giấc.


Trong khi mọi người đều nghe nói đến hiện tượng người mộng du, thì Amy lại rơi vào một tình trạng hoàn toàn khác, hầu như vẫn còn là bí ẩn đến nay. Nó được gọi là SRED (rối loạn ăn uống liên quan đến giấc ngủ), còn được gọi là ăn trong khi ngủ.

Hơn 1 triệu người Mỹ mắc phải tình trạng lạ lùng này, và hầu hết họ là phụ nữ. Các bác sĩ gần như chắc chắn rằng gene, chứ không phải đói bụng, đã kích thích họ làm điều đó. Trong trường hợp của Koechler, cô thừa hưởng chứng rối loạn ăn trong giấc ngủ từ mẹ, bà Shirley.

Koechler, giờ đã 24 tuổi, kể lại chi tiết câu chuyện cô đã lớn lên nhờ những bữa ăn đêm này.

Khi đã ngủ say, "tôi ra khỏi giường vào giữa đêm và tìm lấy vài chiếc bánh quy Girl Scout. Tôi đánh thức mẹ dậy và rủ mẹ uống trà. Và mẹ bực mình bởi tôi liên tục đánh thức bà dậy".

Mẹ cô, bà Shirley nhớ lại: "Amy lên gác và nó vỗ cánh như một con vịt. Chúng tôi biết rằng nó sẽ mộng du, đôi mắt nó cho thấy nó không thức dậy. Đôi khi nó nhìn vào tôi và thét lên con đói!".

Koechler ăn đêm suốt cho đến khi trưởng thành. Và các cuộc du ngoạn vào bếp trở nên thường xuyên hơn.

"Không phải 1, mà là 6, 7 thậm chí 8 lần mỗi đêm", cô nhớ lại. "Có những lần tôi ra khỏi giường chỉ nửa tiếng sau khi thiếp đi".

Nhưng bằng cách nào đó, dù có ăn đêm suốt hai thập kỷ, cô vẫn không bị thừa cân. Còn với Anna Ryan, một bệnh nhân khác của chứng rối loạn này, thì hậu quả nặng nề hơn nhiều. Cô tăng đến 27 kg trong một năm và một nửa trong số đó là do ăn đêm.

Ăn không ý thức

Đầu tiên, cô thậm chí không biết mình đã làm gì.

"Mỗi sáng, tôi thức giấc và cảm thấy như thể mình đã ra khỏi giường", cô kể.

Ryan không biết tại sao mình lại thức dậy trong trạng thái kiệt sức và tại sao cô không thể giữ cho mắt mở tỉnh táo trong ngày. Khi bác sĩ đề nghị Ryan tham gia một nghiên cứu về giấc ngủ, cô còn cho rằng nó không cần thiết. Nhưng kết quả nghiên cứu đã khiến cô ngạc nhiên. Hóa ra, Ryan gần như đêm nào cũng đi tìm đồ ăn trong tủ lạnh hoặc trong bếp.

Giống như hầu hết những người ăn trong giấc ngủ khác, Ryan không thể nhớ lại các chuyến đi đêm của mình, song cô vẫn muốn biết nó như thế nào. Các camera đã giúp cô thấy điều đó, khi ghi lại 5 chuyến xuống bếp của cô chỉ trong 2 đêm.

Bác sĩ của Ryan, Scott Eveloff, cho biết những đồ ăn cô đưa vào bụng trong khi ngủ là một điều đáng nói. "Cô ấy bỏ qua hoa quả hay những đồ ăn có ích, mà chỉ nhằm những thứ không có dinh dưỡng, ăn thật nhiều và theo một cách rất cẩu thả. Đó là hành vi ăn trong giấc ngủ kinh điển", Eveloff nói.

Lần đầu được xem đoạn vi đeo của chính mình, Ryan bị sốc. "Tôi không thể nhận ra mình đang ăn trên giường, nằm xuống và lại ăn. Nó kinh khủng hơn tôi tưởng".

Và hầu như ai ở trường hợp cô cũng sốc khi nhìn thấy một hình ảnh khác của mình như vậy. Song tiến sĩ Carlos Schenck, tác giả cuốn "Giấc ngủ: những bí ẩn, trục trặc và giải pháp", cho rằng mọi người không cần phải hoảng sợ, bởi đó không phải là tính cách của họ. Theo Schenck, ăn trong khi ngủ là một vấn đề y học, "một thế lực sinh lý đến từ sâu trong não và cơ thể".

Các nhà nghiên cứu đã phát hiện thấy não của người ăn trong khi ngủ phản ứng khác so với bộ não bình thường. Trong các giấc ngủ thông thường, phần não kiểm soát cử động cũng ngủ yên. Nhưng ở người bị SRED, phần não này "thức", và kéo theo đó là tất cả các dạng hoạt động thể chất. Trong khi đó, vùng não kiểm soát lý do và phán xét vẫn còn ngủ say.

Chính vì thế, "họ ra khỏi giường và quan sát xung quanh. Họ biết bếp ở đâu, nhưng họ không phán xét gì cả, không có sự ức chế nào cả", Schenck nói.

Sau 20 năm sống chung với tình trạng này, Amy Koechler quyết định nhờ trợ giúp. Cô sử dụng một vài loại thuốc ngăn cản quá trình này, và nó đã hiệu quả. Đôi khi cô vẫn tìm xuống bếp, nhưng không phải là kẻ du ngoạn tất cả các đêm như trước. Giờ đây có thể có giấc ngủ ngon thực sự, nhưng chỉ khi uống thuốc.

Anna Ryan, không may, lại không đáp ứng nhanh với thuốc như vậy.

Vì thế bác sĩ phải phối hợp các thuốc khác cho cô. Và sau nhiều tháng thử nghiệm, người ta mới tìm ra loại thuốc mới giúp cô ngủ được trọn đêm, đồng thời giảm cân nặng. Còn căn bếp của cô? Nó im lặng, vắng vẻ và không bị quấy rầy nữa.

hs6_online
Siêu Nhân Đại Học
Siêu Nhân Đại Học

Nữ
Tổng số bài gửi : 372
Age : 26
+ Nơi ở : ?????
+ Sở thích : đi du lịch,ngồi net xuyên đêm
+ Tính tình : vui vẻ,dể gần
+ Tên thật .... : đừng bận tâm về chuyện này
+ Ước mơ của tớ là .... : lên sao hoả,đi xuyen việt
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ko có gì là ko thể trừ khi chúng ta ko thể
Registration date : 16/08/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

default Re: những chuyện kỳ lạ khác

Bài gửi by hs6_online on Sun Aug 24, 2008 11:01 am

Thứ sáu, 1/8/2008, 9:0'

Kỳ lạ giác quan thứ sáu
Ông Ian Waterman dạng chân lê bước đi một cách cứng nhắc. Ông luôn phải ngừng lại, nhìn xuống dưới, bước đi vài bước, rồi lại nhìn xuống chân. Nếu bây giờ đèn tắt, người đàn ông lực lưỡng cao 2 m sẽ ngã ngay xuống sàn và nằm bất lực tại chỗ.


Ian Waterman không cảm nhận được cơ thể mình từ gáy trở xuống. Ông luôn luôn phải kiểm soát cử động bằng mắt. Năm 19 tuổi ông bị cúm nặng. Một phản ứng tự miễn dịch đã phá hủy tất cả những thần kinh cảm giác trong cơ bắp, gân và da từ cổ trở xuống - những dây thần kinh mà nhờ vào đó bộ não nhận biết được tư thế và cử động.

Từ đó giác quan cảm nhận cơ thể của ông Ian Waterman bị phá hủy không cứu chữa được nữa. Một tình cảnh thật đáng sợ, nhưng ông không bị tê liệt. Hệ thần kinh vận động ra lệnh cho cơ bắp vẫn còn nguyên vẹn. Vì thế mà ông có thể học cách kiểm soát cơ bắp tạm thời qua thị giác.

Thị giác, thính giác, khứu giác, vị giác, xúc giác - ai cũng biết 5 giác quan của con người. Nhưng ngược lại giác quan cơ thể thường không được biết đến. Vì hiếm khi chúng ta nhận thức được nó thống trị cuộc sống của chúng ta với quyền lực nào. Không có giác quan cơ thể chúng ta không thể chuyển động mềm mại và cũng không thể đi xe đạp, không thể chơi thể thao mà cũng không thể làm việc trong bóng tối. Và giác quan thứ sáu này không chỉ cảm nhận cơ thể: Với nó chúng ta cảm nhận được chiếc ghế đang ngồi lên được tạo dáng như thế nào. Chúng ta có thể đoán còn bao nhiêu sữa trong hộp giấy khi chỉ nhấc lên và lắc nhẹ nó.


Giác quan này thông tin cho chúng ta về sự phân bố của trọng lượng, trọng tâm và cân bằng, về việc lực nào có tác động nào đến sự chuyển động. Với nó, người bồi bàn có thể giữ thăng bằng một khay đầy thức ăn ở trên đầu trong một buổi tiệc. Nó biến những công cụ như dao và nĩa, búa hay kéo, và ngay cả ô tô nữa, trở thành một phần của thân thể. Chúng ta có thể cảm nhận một cây cọ vẽ cho đến tận đầu cọ.

Khác với ngửi hay nghe, giác quan cơ thể không có một cơ quan riêng biệt. Chúng ta cảm nhận cơ thể và tư thế của nó bằng nhiều giác quan khác: Chẳng hạn, ở trong bắp thịt, gân và khớp sử dụng cảm giác tiếp xúc và cảm giác thăng bằng, đặc biệt là với những cái được gọi là cơ quan tự cảm ở trong đó. Các trạm đo đạc tí hon này thông tin liên tục cho bộ não về tư thế, lực kéo căng và chuyển động của cơ thể. Trong cánh tay, phần thân trên và ở chân, chúng chiếm vị thế áp đảo trong giác quan cơ thể. Ngược lại, cảm giác của hai bàn tay - phát triển rất cao ở loài người – lại bao gồm hai phần đều nhau của xúc giác và nhận cảm.

Thêm vào đó, đóng vai trò quan trọng trong việc cảm nhận được cơ thể là trí nhớ. Cảm giác mở một cánh cửa ra như thế nào? Một đứa bé phải với tới nhiều lần. Thế nhưng khi đứa bé có đủ kinh nghiệm, nó sẽ nhìn từ xa mà biết được cửa có dễ mở hay không. Một quả cầu sắt lớn nhìn từ xa đã thấy nặng - bởi vì chúng ta đã từng làm việc với sắt trước đó.

Thật khó có thể tin rằng một giác quan quan trọng như vậy lại không được nhận thấy mãi cho đến cách đây khoảng 100 năm. Thế nhưng sau khi Aristoteles từ thời cổ đại nhận ra được 5 giác quan, không có thay đổi nào khác hơn trong vòng 2000 năm liền.

Mãi đến đầu thế kỷ 19 nhà tâm lý học Scottland Charles Bell mới tự hỏi rằng người mù làm sao lại có thể hành động khéo léo và có mục đích như vậy. Ông suy diễn là phải có một giác quan cho tư thế và chuyển động của cơ thể. Cuối cùng, vào đầu thế kỷ 20, nhà thần kinh học đoạt Giải Nobel Y học Charles Sherrington chỉ ra rằng bắp thịt và gân chứa đầy những tế bào giác quan mà ông gọi là "proprioceptor" – cơ quan tự cảm. Từ đó giác quan được phát hiện có tên là proprioception - sự nhận cảm trong cơ thể.

Con người sử dụng cảm nhận cơ thể nhiều hơn khỉ rất nhiều để thấu hiểu được cơ học của chính mình và vật lý của đồ vật. Mắt chỉ là một thay thế không hoàn hảo. Số phận của ông Ian Waterman cho thấy: Ít ra phải luyện tập nhiều năm mới có lại được một phần sự kiểm soát của cảm nhận cơ thể đã mất đi và thí dụ như có thể dùng mắt để với đến một ly nước. Phần lớn những người mất đi giác quan cơ thể phải nằm trên gường hay ngồi trên xe lăn suốt cuộc đời.

Việc ông Ian Waterman có thể tự đi lại được là một trường hợp ngoại lệ, nhờ vào một chương trình huấn luyện sáng tạo do ông tự nghĩ ra và nhờ vào ý muốn thành công sắt đá và sự siêng năng của ông. Hoàn toàn không có gì là tự động cả, ông phải có kế hoạch cho từng chi tiết của hành động. Khi đi lại hay chỉ ngồi yên, ông không được phép mất tập trung một giây phút nào. Chuyển động hết sức bình thường trong một ngày đòi hỏi những cố gắng của một vận động viên thể thao hàng đầu, như ông nói.

Ngược lại, những người khỏe mạnh gần như không nhận biết họ đã nghiêng về phía nào và bao xa để giữ được thăng bằng. Việc đó cứ như tự xảy ra thông qua sự nhận cảm của cơ thể.

hs6_online
Siêu Nhân Đại Học
Siêu Nhân Đại Học

Nữ
Tổng số bài gửi : 372
Age : 26
+ Nơi ở : ?????
+ Sở thích : đi du lịch,ngồi net xuyên đêm
+ Tính tình : vui vẻ,dể gần
+ Tên thật .... : đừng bận tâm về chuyện này
+ Ước mơ của tớ là .... : lên sao hoả,đi xuyen việt
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ko có gì là ko thể trừ khi chúng ta ko thể
Registration date : 16/08/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

default Re: những chuyện kỳ lạ khác

Bài gửi by hs6_online on Sun Aug 24, 2008 11:02 am

Thứ sáu, 22/8/2008, 8:10'

Đám mây bong bóng kỳ lạ trên bầu trời Anh
Tối sẫm, chen chúc nhau như những giọt dầu khổng lồ và đầy vẻ hăm dọa, đám mây trên bầu trời Hertfordshire tuần trước trông như một hiệu ứng đặc biệt trong phim kinh dị.


Nhưng nó lại là một sản phẩm hoàn hảo của thiên nhiên, và cũng hoàn toàn vô hại, một hiện tượng khí tượng được gọi là mây mammatus


Được đặt tên theo tiếng Latin, nghĩa là bộ ngực, những đám mây mammatus luôn đi kèm với những cơn dông mạnh có thể xảy ra trong mùa hè, và là dấu hiệu của một lượng hơi nước lớn được giữ trong không khí.

Mây thông thường bao gồm các giọt nước, các tinh thể băng hoặc hỗn hợp cả hai, và hình dạng mây khác nhau được tạo nên bởi một số yếu tố như nhiệt độ, tỷ lệ nước và băng, độ cao của mây và tốc độ gió ở trong đó.

Nhưng trong khi hầu hết các đám mây có rìa mỏng không rõ ràng, thì mây mammatus (thường ổn định chỉ trong vài phút) lại có ranh giới rõ ràng và sắc nét một cách lạ thường. Mỗi "giọt" của nó có thể có đường kính tới 1 dặm. Chúng cũng gần như mờ đục, khiến cho đám mây trông như là có thể sờ mó được.

hs6_online
Siêu Nhân Đại Học
Siêu Nhân Đại Học

Nữ
Tổng số bài gửi : 372
Age : 26
+ Nơi ở : ?????
+ Sở thích : đi du lịch,ngồi net xuyên đêm
+ Tính tình : vui vẻ,dể gần
+ Tên thật .... : đừng bận tâm về chuyện này
+ Ước mơ của tớ là .... : lên sao hoả,đi xuyen việt
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ko có gì là ko thể trừ khi chúng ta ko thể
Registration date : 16/08/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

default Re: những chuyện kỳ lạ khác

Bài gửi by hs6_online on Sun Aug 24, 2008 11:03 am

Thứ năm, 21/8/2008, 8:28'

Phát hiện hành tinh mới cách Trái đất 3 tỉ km
Các nhà thiên văn học vừa tuyên bố phát hiện một hành tinh nhỏ có bề ngoài giống sao chổi, đang quay theo một quĩ đạo lạ, cách xa Trái đất 3 tỉ km.

Thiên thạch này được đặt tên là 2006 SQ372, đường kính khoảng 100km, bao gồm đá và băng. Theo các nhà thiên văn học thuộc Đại học Washington thì 2006 SQ372 có bề ngoài giống sao chổi.

Còn theo Tổ chức Thiên văn học quốc tế thì 2006 SQ372 được xếp cùng loại với sao Diêm vương và Sedna (hành tinh được phát hiện năm 2003). Quĩ đạo của 2006 SQ372 ở khá xa và trong hành trình quĩ đạo kéo dài 22.500 năm của mình, hành tinh này cách mặt trời khoảng 240 tỉ km. Nhưng hiện nay nó chỉ cách trái đất gần 3 tỉ km và đang di chuyển trong quĩ đạo của sao Hải vương.

Hành tinh Sedna, có kích cỡ nhỏ hơn, hiện đang là hành tinh duy nhất thuộc hệ mặt trời có quĩ đạo dạng này.

Các nhà thiên văn học cho rằng 2006 SQ372 không có khả năng trở thành sao chổi bởi vì nó không thể tiến gần mặt trời để có thể tạo được đuôi sao chổi gồm hỗn hợp khí gaz và các chất khác giống như các sao chổi thông thường.

Qua khám phá mới này, họ hi vọng có thể tìm hiểu thêm về các vật thể không gian luôn thu hút sự quan tâm của toàn nhân loại.

hs6_online
Siêu Nhân Đại Học
Siêu Nhân Đại Học

Nữ
Tổng số bài gửi : 372
Age : 26
+ Nơi ở : ?????
+ Sở thích : đi du lịch,ngồi net xuyên đêm
+ Tính tình : vui vẻ,dể gần
+ Tên thật .... : đừng bận tâm về chuyện này
+ Ước mơ của tớ là .... : lên sao hoả,đi xuyen việt
+ Câu nói ưa thích của tớ .... : ko có gì là ko thể trừ khi chúng ta ko thể
Registration date : 16/08/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

default Re: những chuyện kỳ lạ khác

Bài gửi by Sponsored content Today at 11:02 pm


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết